Bảo tồn và phát huy

TRANG CHỦ VỀ VĂN HÓA    SỬ KƯ ĐỊA DƯ ĐỊA DANH LỊCH SỬ
 SẮC DÂN VIỆT XĂ HỘI  VIỄT GIA Đ̀NH VIỆT VĂN HỌC MỸ THUẬT
PHONG TỤC VIỆT TÍN NGƯỠNG VIỆT GIÁO DỤC&DẠY CHỮ CÁC NGHỀ NGHIỆP CÁC LỄ HỘI
Y &TRANG PHỤC ẨM THỰC VIỆT Y & DƯỢC VIỆT VƠ & DƯƠNG SINH DU LỊCH
THUYẾT PHONGTHỦY LỊCH & TƯỚNG SỐ NIỀM TỰ HÀO NỖI LO ÂU VĂN NGHỆ
 

        

      

    Đặc tính của dân Việt  

    được đào tạo theo khuôn mẫu XHCN

 

Dân Việt   dưới thời XHCN đă   mất đi sức mạnh dân tộc thật sự xuất phát từ văn hóa truyền thống đầy bản sắc của ḿnh.  Văn hóa này chính là điều làm nên sức mạnh của mọi dân tộc hùng cường trên thế giới.  Hiện nay văn hóa này đang bị lu mờ   dưới sức ép của văn hóa  vô thần của Xă hội Chủ Nghĩa.. Điều quả quyết này dựa vào những dẫn chứng sau đây.Xin mời độc giả  kiểm nghiệm  lời quyết đó như thế nào.

   I -  Dưới  sự nhận xét 

              của các học giả  Việt   đạo đức

Dân Việt   đang tự đánh mất đi sức mạnh của ḿnh bằng những thứ văn hóa mới mẻ nhưng đầy tính hủy diệt  sau đây: 

   1-  Văn hóa Giả dối– Ác Độc– Đấu  Tranh

  1/- Văn hóa giả dối

Quan chức  th́ chạy chức chạy quyền rồi sau đó phải tận lực vơ vét để “bù lỗ”. Họ cho con em vào ngồi đầy công sở nào “ngon ăn”, v́ làm quan không phải để lo cho dân mà là để kiếm thật nhiều tiền, để làm rạng danh ḍng họ.

Người dân   th́ hàng ngày vi phạm luật giao thông từ vài giây đèn đỏ cho tới trèo lên vỉa hè. Khi xếp hàng mua đồ, họ chen ngang, lấn dọc, vào bệnh viện th́ cũng đi cửa sau, làm dịch vụ cho nhanh

Văn hóa giả dối lên ngôi cả ở nơi học  đường.   Học đường đáng nhẽ phải là nơi ươm trồng nên những con người tốt trước khi trở thành người tài giỏi, nhưng từ học đường, cái nôi làm nên nhân cách  cũng biến dạng  thành cái  nôi  giả  dối :   

Các thầy cô   th́ không đặt cái nghề của ḿnh là dạy làm người, mà là nghề để kiếm miếng cơm manh áo.

Các em học sinh    được dạy về sự giả dối:  nào là  phải chạy đua thành tích, phải đạt danh hiệu, bằng bất chấp phương cách, nào là  học  để sau này có điều kiện tốt mà kiếm nhiều tiền, để làm rạng danh gia tộc, làm bố mẹ nở mày nở mặt… chứ không phải là để làm người.

Một khảo sát xă hội vào năm 2008 của Giáo Sư Tiến Sỹ Khoa Học Trần Ngọc Thêm – Giám đốc Trung tâm Văn hóa học lư luận và ứng dụng (Đại Học  Quốc gia Thành phố Hồ Chí Minh) đă chỉ ra tỷ lệ nói dối ở học sinh cấp 1 là 22%, cấp 2 là 50%, cấp 3 là 64% và đến cấp đại học là 80%. Đó là những con số rất đáng báo động và đau ḷng.

 

Trong một bài viết in trên báo Văn Nghệ số ra 10/01/1974, một nhà báo Mỹ là Lady Borton kể rằng lúc đầu đến miền Nam Việt Nam, bà có phần choáng ngợp trước một xă hội lành mạnh, mọi người rất ham đọc sách, rơ ra một xă hội có giáo dục.

C̣n giờ đây ở Hà nội, bà được chứng kiến muôn điều tồi tệ. Một lần, tại một trong những trường đại học nổi tiếng nhất Hà Nội, bà dự buổi kiểm tra ở một lớp tiếng Pháp. Mọi sinh viên c̣n rất trẻ, người nào cũng lanh lợi. Thế mà lúc làm bài thi, chỉ thấy họ trổ ra mọi mánh lới man trá. Trong một giờ bà đă nh́n thấy những mánh lới nhiều hơn cả quăng đời trước đó của bà cộng lại, Lady Borton xem đây như một điều khủng khiếp.

 

   2/-  Văn hóa “Ác  Độc”

“Ác” thay cho “Thiện”

Thời xưa đi học… Học đến sách Minh tâm th́ nhớ câu: ‘Cái mà ḿnh không muốn, th́ đừng làm cho người khác’” –Đó chính là cái đức Thiện của văn hóa truyền thống măi luôn là kim chỉ nam đúng đắn cho con người mọi thời đại.

  Thế  nhưng  cách đây mấy chục năm, liệu có ai nghĩ được  rằng cụm từ “người Việt đầu độc người Việt” lại trở nên phổ biến và không c̣n là điều ǵ quá sốc như bây giờ.

 

 Nông dân trồng rau th́ phân ra hai luống, một bên phun thuốc để đem bán cho đồng bào ḿnh, một bên organic cho sạch sẽ để gia đ́nh ḿnh ăn. Thực phẩm sạch lên ngôi với giá đắt gấp 2, gấp 3 thực phẩm “b́nh thường”, mà đáng lẽ đồ sạch phải là điều đương nhiên người tiêu dùng được hưởng chứ không phải đặc cách dành cho người giàu.

Báo Tuổi trẻ ngày 22/03/2016 đăng một bản tin với cái tít gây sốc “Trên 6 triệu con heo xơi chất cấm vô bụng dân Việt”. Năm 2014, Tổ chức Y tế thế giới cho biết  rằng mỗi năm ở Việt Nam có thêm 200.000 người mắc ung thư và 70.000 chết v́ căn bệnh này.  Với tỷ lệ đó, Việt Nam trở thành một trong những quốc gia hàng đầu thế giới về tỷ lệ mắc và chết v́ ung thư. Nguyên nhân chính đến từ thực phẩm nhiễm bẩn. Nhưng dường như những thông tin như thế này không c̣n làm người Việt thấy choáng váng nữa, họ chỉ đơn giản là tự t́m cách bảo vệ ḿnh hoặc tặc lưỡi cho qua.

Người Việt đang đầu độc chính ḿnh, chắc có lẽ thế mà tỉ lệ ung thư và các bệnh hiểm nghèo tăng chóng mặt.

Cái ác  không chỉ thể hiện ở việc bất chấp mọi cách để làm giàu, chà đạp lên lợi ích của người khác với tầm nh́n ngắn ngủn v́ chỉ thấy cái lợi của bản thân. Cái ác của người Việt ngày nay c̣n thể hiện ở mọi ngôn từ, lời nói,   ở trên mạng xă hội cũng như ngoài đời thường.

Truyền thông đầy rẫy những tít báo với từ ngữ như “bóc phốt”, “tố”, “ném đá”, “chơi khăm”, “không đội trời chung”, “thảm họa”… Ngôn từ của cả một thế hệ mới th́ toàn “chém gió”, “chết đi!”, “ngu như…”, “mù à?”, “điên à?”, “thích chết à?”… Trên mạng xă hội th́ đủ mọi cấp bậc của ngôn từ mang tính sát thương, người ta sẵn sàng chửi bới nhau, mạt sát, thóa mạ, phán xét bằng lời cay nghiệt từ những chuyện nhỏ bé cho đến chuyện lớn … Và tất nhiên với những vấn đề “nóng” trong xă hội, th́ họ bàn luận bằng đủ loại góc nh́n, nhưng chẳng mấy khi có tính chất đóng góp, khách quan và rộng lượng.

  3/- Văn hóa “Tranh đấu ”

“Tranh đấu” từ những điều nhỏ nhặt nhất:

Xă hội Việt Nam sau mấy chục năm kết thúc chiến tranh, vẫn ám ảnh bởi sự tranh đấu kỳ lạ. Trên các phương tiện truyền thông và ở mọi ngơ ngách của cuộc sống thời b́nh, người ta vẫn dùng những từ như “chiến sĩ”, “mặt trận”, “xung phong”, “xung kích”, “đấu tranh”, “chiến đấu”… “Thi” th́ phải đi kèm với “đua”, “pḥng” th́ phải đi đối với “chống”. Trong công tác th́ phải đạt “chiến sĩ thi đua”, nỗ lực trong cuộc sống th́ gọi là “phấn đấu”, như thể muốn vươn lên th́ ta nhất định phải đấu với ai đó.

Thật ra chỉ cần làm thật tốt hết sức những ǵ ḿnh có thể th́ sẽ đạt kết quả tốt, không cần phải đua với ai. Và những cái xấu tự nó cũng không thể tồn tại nếu ai cũng làm việc tốt, vậy sao cần chống cái xấu, mà không phải là làm thật tốt cái ta có thể làm được, cái xấu tự nó sẽ mất đi, nhưng rơ ràng là tự chúng ta lại h́nh thành một tâm lư “kháng chiến”, phân định lằn ranh “địch – ta” với ngay chính những người xung quanh ḿnh.

 
 

 Với thứ văn hóa tranh đấu đó, người ta cảnh giác, hoài nghi và phán xét mọi sự khác biệt. Không có môi trường cho tinh thần khoan dung và sáng tạo phát triển. Người với người chỉ toàn hằm hè, thiếu tin tưởng và đố kỵ. Có lẽ chưa bao giờ người Việt mất niềm tin vào nhau nhiều như thời nay. Sống trong một quốc gia mà chúng ta phải đề pḥng, nghi ngờ từng nhánh rau, hột gạo mua ngoài chợ, cho đến tấm bằng tốt nghiệp của cả một thế hệ trẻ vốn là sức mạnh của tương lai dân tộc, th́ liệu chúng ta có thể rộng ḷng mà tin yêu những người xung quanh ḿnh, thực ḷng tin tưởng vào cộng đồng mà ḿnh gọi là dân tộc?

Người ta lo sợ khi chân thành tin tưởng vào điều mà lại bị lừa gạt, th́ bản thân sẽ tổn thương sâu sắc. Càng chân thành càng bị tổn thương mănh liệt, họ càng biểu hiện ra tâm lư cảnh giác cao độ, thậm chí đi đến cực đoan, không tin tưởng bất kỳ ai.

          Nói tóm lại,  v́ cái văn hóa Giả dối- Ác độc – Đấu tranh   đă ăn sâu vào trong tiềm thức, nên

 -  người Việt thời nay hay phán xét  cái thành công của người khác, để giảm bớt cảm giác thua kém  của ḿnh. Họ sẵn sàng chửi bới, hoặc cáu gắt khi chẳng may có ai đó chặn đường xe của ḿnh.

  -  người Việt thời nay thay v́ thông cảm, con người lại hung hăng động thủ đấu đá lẫn nhau. Họ chà đạp lên quyền lợi của người khác, chen lấn, cướp giật để tiến nhanh để có được đồ ăn hạ giá.

Không cần phải dẫn chứng đầy đủ để chứng minh sự tồn tại của thứ văn hóa Giả – Ác – Đấu nói trên, bởi chỉ cần nh́n quanh môi trường chúng ta đang sống, những người chúng ta quen biết, bạn sẽ chắc chắn gặp một vài trường hợp của thứ văn hóa này đang hiện hữu trong cuộc sống hàng ngày.

Giả – Ác – Đấu là thứ văn hóa mang tính hủy diệt

Với văn hóa Giả – Ác – Đấu, xă hội sẽ không khác ǵ một vườn thú, cạnh tranh,sinh tồn và đầy hỗn loạn.  

Giả – Ác – Đấu chính là chống lại Chân – Thiện – Nhẫn, những giá trị nhân văn, phổ quát nhất của nhân loại mọi thời đại. Thay v́ Chân thành, trung thực, người ta lại giả dối, lừa lọc. Thay v́ Thiện lương, nhân ái, người ta lại ác độc, thâm hiểm. Thay v́ Nhẫn nại, ḥa ái, người ta lại đấu tranh, đầy hiềm khích. Thứ văn hóa mới đang ngang nhiên chống lại những điều đương nhiên mà con người phải có để có thể chung sống ḥa b́nh và thịnh vượng, vậy th́ tất nhiên nó sẽ là rào cản cho sức mạnh dân tộc.

Hăy cùng nhau dẹp bỏ thứ văn hóa Giả – Ác – Đấu, quay trở về với Chân – Thiện – Nhẫn để quy tụ sức mạnh.    Bởi một xă hội có Chân – Thiện – Nhẫn th́ sẽ có sự ổn định, sự thịnh vượng, có môi trường tốt cho những đột khởi tích cực, và trên hết là có niềm tin. Khi tất cả mọi người dân đều tin tưởng lẫn nhau, tin tưởng vào quốc gia, vào những giá trị mà ḿnh đại biểu và tin tưởng rằng làm điều tốt th́ sẽ được đền đáp, th́ đó chính là một tập thể hùng mạnh nhất.

   2-  Văn hóa   Vô Cảm

Ông Mạc Việt Hồng đă diễn tả bức tranh về  Văn hóa  Vô Cảm như thế này: Nếu  có một thiên tai, chẳng hạn - Động đất th́ chuyện ǵ sẽ xảy ra?
- Động đất có khi chết 200 người, nhưng l
ớp dân vô cảm giẫm đạp lên nhau mà chạy, chết thêm ngh́n nữa. 
- Các ban ngành sẽ họp bàn cách cứu hộ từ ngày này qua ngày kia. 
-   Nạn Cướp giật hôi của sẽ phổ biến, người đi hôi của sẽ nhiều hơn người đi cứu trợ. 
- Nếu có phát khẩu phần ăn sẽ chẳng có hàng lối ǵ, bà già trẻ nhỏ sẽ bị chen cho bẹp ruột,
- Sẽ xuất hiện đủ loại c̣: C̣ mua, c̣ bán, c̣ di tản, c̣ cứu trợ, c̣ bệnh viện… tha hồ chặt chém đồng bào. 
- Tiền và hàng cứu trợ sẽ vào tay dân th́ ít, cửa quan th́ nhiều. 
- Ai muốn người nhà ḿnh đang kẹt trong đống đổ nát được đào bới, t́m kiếm trước th́ hăy chi đẹp cho đội cứu hộ. 

- Khu nào có quan chức ở th́ được ưu tiên cứu hộ trước, khu nào dân đen sinh sống th́ cứu sau. 
- Cửa hàng sẽ thi nhau tăng giá, bắt chẹt những người khốn khổ. 

- Tổ chức nào, tôn giáo nào muốn cứu trợ th́ phải được sự đồng ư của Mặt trận Tổ quốc và các cấp chính quyền kẻo các “thế lực thù địch” lợi dụng...v.v. 

Tôi không nghĩ là ông Mạc Việt Hồng nói quá đáng. Chúng ta cũng không cần phải có kinh nghiệm thực tế, chỉ cần đọc qua báo trong nước sau mỗi lần có thiên tai cũng đủ biết là những ghi nhận trên của tác giả không sai chút nào. Nói chung nạn nhân nếu muốn sống sót phải làm theo bản năng "mạnh được yếu thua" hay "khôn nhờ dại chịu", c̣n quan chức chính quyền th́ coi đó như thời cơ để kiếm tiền. 

   II-  Dưới  sự nhận xét 

              của người Nhật Bản

Một du sinh  viên Nhật, có hơn 4 năm sinh sống tại Việt Nam,   nhận xét về người  dân Việt   hấp thụ  văn hóa XHCN  như  sau:

- Về rác  rưởi mất vệ sinh

Tại các thành phố trong nước Việt , ai nấy chỉ cần nhà ḿnh sạch sẽ là được, ngoài phạm vi ngôi nhà, bẩn đến đâu, không ai quan tâm. Ở các nhà máy, nếu không biết dồn rác thải ở đâu, họ sẽ cho chúng ra ngoài đường, sông suối, biển cả, v́ đó là “tài sản quốc gia” – đă có quốc gia lo, không phải việc của mỗi người dân. Tại một đất nước mà 80% dân số sống bằng nghề nông, đất đai, nước ngầm hầu như đă bị nhiễm độc, đến nỗi, người ta nói rằng chỉ năm nữa thôi sẽ là thời đại của ung thư v́ ăn ǵ cũng độc,

- Về  thói hư tật xấu

  Hăy chỉ cho tôi thấy rằng tôi đă sai nếu nói:

      - người Việt không biết xếp hàng, xếp hàng chỉ dành cho học sinh tiểu học;

     - người Việt chửi  bới hay ho c̣n hơn hát, cứ xách ba lô ra tới thủ đô một chuyến th́ sẽ được mục sở thị; Họ cúi rạp ḿnh trước quyền lực bất công mà chẳng dám lên tiếng  nhưng lại chửi đổng;

   - người Việt có đôi mắt siêu hạng nhất v́ nh́n đâu cũng thấy cơ hội để mánh mung, lọc lừa.

    -  người Việt   hay làm những việc gian dối như cờ bạc trộm cắp.

    -người Việt thích phô trương

 

- Về  sự dạy  dỗ lệch lạc thiếu niềm tin


Tôi chưa từng thấy đất nước nào mà các bậc mẹ cha dạy dỗ con cháu cố gắng học hành để sau này là bác sỹ, phi công, thuyền trưởng… mà xuất phát không v́ đam mê mà v́ phong b́ nhiều, đút lót dễ giàu sang mấy hồi… V́ đâu nên nỗi?

Tôi đang nh́n thấy một thế hệ  không c̣n biết phải tin vào điều ǵ, thậm chí c̣n không dám tin vào chính ḿnh. Là một người Việt – khó lắm! Thật vậy sao?"

 -Về các mối liên hệ

Trong quan hệ với nhà nước và cộng đồng, ai nấy  càng trục lợi kiếm chác cho cá nhân càng tốt. Họ nhửng nhưng với xă hội, hờ hững với cộng đồng. Họ khôn lỏi, chạy vặt..   Họ  ồn ào,  coi nơi công cộng là chỗ tự do buông thả.

Trong quan hệ  với cá nhân, ai nấy  không quan tâm  tới một công việc hợp lí & một sáng kiến chung, nếu dành được miếng mồi th́ ăn lẻ, không ai cộng tác được với nhau, mà chỉ d́m dập nhau, phá nhau.  Sống trong sự cạnh tranh,  người  Việt   lấy dối trá làm đầu, khi quan hệ với nhau.. Ở một xă hội chủ nghĩa  Cộng Sản,  một thời gian dài không công nhận tài sản cá nhân,  đám nhà giàu phần lớn là đám lưu manh, khoác áo quan chức làm việc lưu manh. buôn lậu những hàng quốc cấm xuyên quốc gia. phá hoại những nguyên tắc đạo đức, tác hại lâu dài cho xă hội đất nước.

 - Về sự ăn nói ồn ào


 Dân Việt  có  thói  nói nhiều trên mọi ngả đường. Chính sự nói lắm, nói nhiều, nói một cách ba vạ đă giết chết sự suy nghĩ của người ḿnh,   đưa đến t́nh trạng xă hội câm nín trước các vấn đề rất lớn đang phải đối mặt.

 - V Pháp luật 

   Pháp luật  được soạn ra để áp dụng với dân, chứ nhân viên công quyền đều hiểu ngầm rằng ḿnh là người đứng ngoài. Trừng phạt răn đe  dân nặng nề đến độ dă man được xem như một sự cần thiết. Khi có người lái xe phạm lỗi, cảnh sát hạch sách rồi  muốn bắt người ta thế nào cũng được.

   C̣n  người dân, thấy pháp luật là chuyện phiền phức, nhiều khi họ  hành động ngược  với pháp luật.  Hành động này trở thành thói quen, nên khi họ  có dịp   ra nước ngoài, tự cho phép ḿnh làm tất cả những việc xấu xa nhất, bất chấp luật pháp nước sở tại và những nguyên tắc đạo đức thông thường.    

- V Tài sản thiên nhiên

   Người Việt cho chuyện tàn phá tài sản thiên nhiên là chuyện thường,

V đi  du lich 

Đi  du lich là cái mốt, đi chỉ để chứng tỏ rằng ḿnh chẳng kém ǵ người. Du lịch nước ngoài, trên xe thường người Việt  hay pha tṛ đùa bỡn, trêu chọc nhau, bàn chuyện ăn uống, nói tục. Đa số người Việt đi du lịch để làm dáng, để tiêu tiền, không mấy ai tính chuyện đi để hiểu biết về xứ sở mà ḿnh đặt chân tới. 

Về  thái độ   người giàu và người b́nh dân

 -Nhà cao ốc của người giàu  &  nhà một tầng của người b́nh dân bên cạnh nhau

Người Việt thấy ai giàu có nhà cửa sang trọng là ghen lồng ghen lộn,   c̣n người giầu có nhà cao ốc th́ khinh miệt người khác

 

    III-  Dưới  sự nhận xét 

              của người Âu M

 

                Sáu điều kỳ quặc thấy ở Việt Nam 

                  (In Wandering Blossom Blog  of  Miss  Blossom O'Bradovich)

Trong thời kỳ  đi du lịch  nước Xă hội Chủ Nghĩa Việt Nam, rồi  t́nh nguyện ở lại dạy  tiếng Anh cho  giới trẻ Việt, c ô Blossdom O’Bradovich  gốc  người Anh,  là  công dân Mỹ,  khám phá ra  6 điều kỳ c ục   thấy ở Xă hội Việt .  Sáu điều đó là  sau đây:

   1-Bóp c̣i liên tục    (the constant  honking)

Người Việt Nam bóp c̣i xe liên tục với chủ ư muốn nói là “Ê, tôi đang đi tới đây…” khác hẳn với người Tây phương chỉ bóp c̣i khi tức giận người đi xe phía trước, hay tỏ ư muốn họ tránh ra ngay.  Nói cách khác, người Việt bóp c̣i xe có kèm với nụ cười và một cái gật đầu có ư thông báo là “Tôi đang đi đàng sau bạn” hơn là “một dấu hiệu của sự tức giận, muốn chửi thề.”

Ngoài ra, sự việc người đi bộ lao đầu thẳng vào các ḍng xe nhộn nhịp đang đi tới là chuyện hoàn toàn b́nh thường; bởi v́ người lái xe sẽ không bao giờ dừng lại nhường cho bạn đi qua, mà họ sẽ t́m mọi cách tránh bạn.  Thật ra, nếu không đi như vậy (lao thẳng vào) th́ vô phương mà băng qua đường ở phố xá Việt Nam.

Chạy xe ở Việt Nam không phải là chuyện dễ dàng đâu.  Dù đă biết bấm c̣i hoàn toàn không có hiệu quả ǵ cả ,  nhưng người chạy xe vẫn cứ bấm túi bụi y như là muốn gọi phép lạ.

Có lần một anh xe ôm chở tôi, th́nh ĺnh anh ta dừng xe ngay giữa đường lộ, tắt máy để … dùng “Google Translation” cấp tốc (trên điện thoại di động) và gơ cho tôi biết bằng ḍng chữ Anh ngữ là “Cô thật xinh đẹp!” trên màn h́nh, trong khi hàng loạt xe vận tải phải chạy ṿng quanh chúng tôi để tránh.  Tôi hoảng hồn tưởng sắp có tai nạn xẩy đến; nhưng kỳ lạ vẫn chỉ thấy ḍng xe đông đảo chạy tránh chúng tôi!  Chuyện này không thể xẩy ra ở Tây phương hay các nước phát triển.  Nếu ở Mỹ, th́ có lẽ chúng tôi đă bị xe cộ cán chết mất đất rồi!

 2-   Không có khái niệm về thời gian-    (No real concept of time )


Dường như   dân Việt  không hề có chút khái niệm ǵ về thời gian.  Mỗi khi tôi hỏi một người Việt Nam về thời gian cần để làm xong một chuyện ǵ đó,    th́ không có một ai biết trả lời tôi như thế nào?  Thời gian có một ư nghĩa khác biệt ở Việt Nam:  Mọi người cho là “cứ khi nào xong là xong.  Xem giờ giấc làm quái ǵ?” Ngược lại, đối với người Tây phương thời gian là vấn đề rất quan trọng đă ăn sâu vào tiềm thức từ bé chứ không thể xem là “sao cũng được!”  Kể ra ở VN v́ vấn đề thời gian khá cởi mở cũng làm đời sống thoải mái, dễ thở, đỡ căng thẳng hơn.  Ngoại trừ trường hợp bạn đang bấn lến khi muốn bắt cho kịp chuyến tầu sắp rời bến, và sau khi hỏi người Việt khi nào tầu chạy th́ được trả lời là “Sắp rồi” hay “Đừng quá lo lắng.”

Một trường hợp khác khi tôi dạy học ở một Trung tâm Anh Ngữ.  Tôi nhận một bảng phân giờ mà thực ra chẳng có ư nghĩa ǵ cả.  Chẳng hạn, một buổi sáng, tôi vào lớp lúc 7 giờ và bắt đầu công việc dạy học th́ một nhân viên người Việt bước vào lớp, kéo tôi ra khỏi lớp và nói: “Buổi học đă bị hủy bỏ.”  Nghĩa là tôi phải ngồi chờ loanh quanh đâu đó trong sân trường cho đến giờ của lớp kế tiếp .

Tôi chỉ được thông báo sự thay đổi quan trọng vào phút chót, hoặc đă quá muộn.  Người đến thông báo thường nói với tôi là: “Đừng lo lắng. Mọi chuyện sẽ ổn thỏa.  Bạn cứ ngồi chờ.”  Rồi sau đó, mọi người tự nhiên xem như không có vấn đề ǵ phải quan tâm - Cứ kiên nhẫn và chấp nhận thôi.  Trong khi đó họ lại không muốn thầy giáo nước ngoài có những thay đổi v́ lư do riêng vào phút chót.

   3- Thức ăn, thức uống quái đản (.the  weird food)

Người Việt nổi tiếng về các món ăn quái đản (bất b́nh thường) đối với khẩu vị người ngoại quốc, như là : xơi thịt chó, thịt mèo, hột vit lộn, thịt rùa, thịt chuột, và cả thịt nhím.  Đối với người Việt đó là chuyện b́nh thường; nhưng với khẩu vị của người Tây phương th́ lại quá rùng rợn .

Bạn có thể nh́n thấy đầu chó nhăn răng treo lủng lẳng;  hoặc chứng kiến  người ta  cắt cổ rắn sống lấy máu tươi, v à  tim c̣n đập ph́ phọp để dân nhậu ăn tươi nuốt sống ngay giữa đường phố đông đảo .  Từ  con dế (crickets), cho tới  con gián (cockroaches),  con bướm (butterflies) và sâu bọ chiên ḍn được dân nhậu nhâm nhi với bia…

  

   Bạn cũng đừng có ngạc nhiên, khi thấy thịt nhím (porcupines) với lông gai góc thấy mà hăi, được liệt kê hàng đầu trên thực đơn các món nhậu.  Họ cho biết, thịt nhím, sau khi bỏ bộ lông gai góc ghê sợ, ăn lại ngon như thịt vịt vậy (!) 

4-               Không có khái niệm về “đời tư”  của người khác

           ( no concept of personal space)


Thiệt t́nh!  Hoàn toàn không có một tí nào cả!  Thật muốn chửi thề hết sức bởi v́ theo họ: Chuyện cá nhân của bạn cũng là chuyện cá nhân của tôi!  Mà thiệt không hà?  Bất cứ người nào cũng tự nhiện, có quyền dí đầu vào nói lung tung với bạn khi bạn đang làm chuyện riêng tư. Đừng có ngạc nhiện khi thấy tôi mở điện thoại di động để đọc và gơ trả lời các tin nhắn của cá nhân tôi, sẽ có một anh bạn Việt Nam nào đó đứng lảng vảng quanh quẩn đang nh́n chằm chặp vào màn h́nh của tôi.  Và cũng đừng ngạc nhiên nếu một người Việt nam lại gần chào bạn bằng một câu đại khái như: “Ái chà! Trông bạn hôm nay khoẻ mạnh và béo tốt ghê.”  Họ nghĩ đó là một lời khen

5-   Thuốc lào - Khói thuốc 

Ở miền Bắc Việt Nam, rất thường t́nh khi sau mỗi bữa ăn, dân Việt chuyền tay nhau những cái điếu cày (bamboo pipe).  Họ hút thuốc lào sau bữa ăn v́ tin là làm như thế (hút thuốc lào) giúp cho sự tiêu hóa được dễ dàng, tốt hơn .  Hầu hết các nhà hàng ăn đều có thủ sẵn loại điếu cày này cùng với thuốc lào trong quán để “nicotin” có thể làm bạn ho sù sụ và tay chân run rẩy cả ngày.

6-  Nh́n chăm chăm ( the staring)

Ở Việt Nam, ngay cả tại thành phố lớn như Hà Nội, mỗi khi đi xuống phố th́ y như rằng tôi bị người dân địa phương nh́n chằm chằm rất lâu – Điều này cũng thường thấy ở Ấn độ, nhưng ít thấy ở các nước Á châu – Đối với văn hóa Tây phương, “nh́n chằm chằm” (staring) như vậy được xem là rất thô lỗ (rude); nhưng ở Việt Nam “nh́n chằm chằm” chỉ đơn giản là sự “ṭ ṃ.”

Tôi cảm thấy căng thẳng không phải chỉ riêng v́ cái nh́n chăm chăm của đàn ông con trai mà ngay cả phụ nữ khi tôi tản bộ thể dục vào buổi sáng.  Đôi khi ánh mắt nh́n chỉ có vẻ tó ṃ; đôi khi có vẻ “khám xét” (scrutinizing) làm tôi có cảm nghĩ là họ không muốn thấy tôi hiện diện ở đây!  (I didn’t feel so welcome!)

Nhiều lần, có người đang đi xe gắn máy dừng lại bên đường rồi ngoái đầu hẳn về phía sau để nh́n tôi như thể tôi là một con thú vật hiếm trong sở thú (an animal in the zoo).  Điều này (nh́n chăm chăm) đôi khi làm tôi không thấy thoải mái chút nào và không muốn đi ra ngài phố.

Bài sưu tầm  và biên khảo của PXK

 

 

 

 

Web Hit Counters