Câu chuyện "Cái Cần Gạt Nước"                 

                                                                 Tác giả: Hoài Nam

Bạn đă từng lái xe trong mưa, bạn có để ư đến cái cần gạt nước không? Trời mưa như trút nước, nước phủ mờ mặt kính, che khuất cả đường đi. May mắn thay chúng ta có những cái cần gạt nước: kiên tŕ và đều đặn, chúng xoá nhoà nước mưa trên kính, giúp ta nh́n thấy đường để lái xe. Thật tiện dụng tuyệt vời!

 

Trên chuyến xe cuộc đời, có những nỗi buồn rơi rớt, những lo âu lất phất, những cơn giận vũ băo… chúng như cơn mưa cản trở hành tŕnh của chúng ta, làm chúng ta không thấy đường đi, mất phương hướng, hoặc chán nản dừng xe lại, tự làm mất thời gian và công sức của ḿnh, bạn có thấy lăng phí không? Này bạn, thay v́ ngồi than thân trách phận hoặc tiêu cực chờ đợi, sao bạn không thẳng tay gạt những nỗi buồn, những điều không vừa ư sang một bên để tiếp tục đi, cho dù chậm th́ cũng vẫn là đang tiến tới. Một u sầu gạt bỏ là bạn sẽ được nh́n rơ hơn và xa hơn một chút, tiến xa hơn một chút trên đường đi của ḿnh.

Dầu vậy, cũng có những niềm đau, những nỗi buồn như cơn mưa dai dẳng, khó có thể xoá nḥa trong chốc lát. Bạn phải đều đặn, đều đặn gạt bỏ chúng như… những cái cần gạt nước. Muốn vậy, bạn phải kiên tŕ, quyết tâm lập đi lập lại một động tác trong tư tưởng: đẩy sang phải, đẩy sang trái, cho những ǵ không vừa ư văng khỏi đời ḿnh như những hạt mưa văng khỏi kính xe; hăy chiến đấu cho tương lai phía trước, để rồi những lo âu rơi rớt, những cơn giận tung toé, những phiền muộn đọng lại sẽ bị gạt bắn ra đằng sau từng phần, từng phần, và nhẹ dần đi cho tới khi mất hẳn. Quan trọng là bạn phải biết gạt bỏ chúng một cách đều đặn, kiên tŕ. Trời sẽ lại sáng sau cơn mưa.

 

Người tài xế cẩn thận, dù biết rơ công dụng của chiếc cần gạt nước, cũng không dám khinh thường trời mưa. Đường trơn, tầm nh́n giới hạn, xe không thể chạy nhanh được; bạn cũng vậy, bạn có thể gạt bỏ được những điều tiêu cực, phật ḷng, buồn đau, nhưng vẫn chịu những hậu quả tổn hại của chúng. Hăy tiến lên nhưng đừng phóng nhanh, chậm răi chú ư xem xét để được an toàn cho lần sau. Và nếu tránh được th́ nên tránh từ đầu, như người lái xe khi xem thời tiết, biết trời mưa th́ có thể khởi hành sớm hơn hoặc muộn đi, có thể lái xe đi ṿng hướng khác để tránh cơn băo dập vùi. Đừng tự chuốc lấy những điều không vừa ư khi ḿnh có thể tránh được. Cuộc đời c̣n có bao việc phải làm; nếu không thật cần thiết th́ cũng chẳng nên lái xe trong mưa.

 

Và nếu nhỡ ra phải đi trong mưa, bạn có để ư thêm không? Trên kính xe có tới 2 cái cần gạt nước. Chúng làm việc chung với nhau thật hợp «rơ», lui tới đều đặn, song song, hỗ trợ cho nhau, để đẩy nước mưa ra ngoài. Trong cuộc đời, có những nỗi buồn, những lo âu thật khó xoá với sức của một người. Hăy cùng chia sẻ với người thân, với bè bạn: gánh nặng được san sẻ th́ đôi vai sẽ bớt mỏi, đường đi sẽ bớt xa hơn, dễ đi hơn. Khi có sự đồng tâm hiệp lực th́ mọi việc sẽ dễ dàng hơn, niềm vui cũng sẽ lớn hơn, đủ để đánh bại những nỗi buồn lớn.

 
 

Và sau hết, bạn hăy là người lạc quan. Hăy nh́n những cái cần gạt nước không chịu nằm im, chúng chuyển động không ngừng, cố đẩy nước đến từ mọi phía. Nếu bạn chỉ ngồi một chỗ mà lo âu th́ bạn thật là người đáng lo, nếu bạn chỉ biết cằn nhằn những phiền toái th́ chúng vẫn c̣n đó, nếu bạn đắm ḿnh trong u sầu th́ u sầu sẽ nhận ch́m bạn. Hăy suy nghĩ cho lạc quan và hành động tích cực; Đối với người lạc quan, sớm hay muộn th́ vấn đề cũng sẽ có giải pháp, điều cần là phải vui sống dù tạm thời chưa giải quyết chúng được.

Xưa kia có một bà cụ hay ủ rũ khi nghĩ đến 2 người con ở xa : trời mưa th́ bà nghĩ đến người con bán dép rơm bị ế ẩm v́ không ai mua dép rơm để đi mưa; trời nắng th́ bà lại nghĩ tới người con bán dù v́ ai lại mua dù mùa nắng. Hàng xóm thấy vậy xúm vào khuyên bà hăy nghĩ ngược lại: trời nắng th́ nghĩ tới người con bán dép rơm được đắt hàng, c̣n trời mưa th́ nghĩ tới đứa con làm dù không đủ bán. Bà cụ nghe theo và từ đó sống thật vui vẻ. Bạn biết không, đời sống vui hay buồn nhiều khi không phải do những việc bên ngoài, mà lại tuỳ thuộc vào suy nghĩ và cách sống của chúng ta. Nhiều việc có cả mặt tốt lẫn mặt xấu, nhưng nếu nh́n mặt tốt có lẽ chúng ta sẽ sống hạnh phúc hơn, tội ǵ phải làm ngược lại. Những buồn khổ, lo âu, bất hạnh nhiều khi đến bất chợt như cơn mưa và ai cũng gặp phải. Dù sao trời cũng đă mưa và chúng ta phải lái «chuyến xe cuộc đời».

 

Hăy vui vẻ lạc quan khi nghĩ đến… «những cái cần gạt nước».

Yêu thương như bạn vẫn thường yêu, sống như bạn vẫn thường sống nhưng với một niềm tin là bạn không thể có cuộc sống này lần nữa.

Hạnh phúc mà bạn đang có hay nỗi đớn đau mà bạn đang mang là duy nhất, bạn hăy chấp nhận và thưởng thức.

Như bạn chỉ có thể sống được ngày hôm nay, c̣n ngày mai, ngày mai đó chưa tới và chắc chắn, ngày mai đó vẫn sẽ tới,   nhưng có thể sẽ không c̣n có bạn.

 
 

                 AI CŨNG CÓ LƯ

                           Sưu tầm từ Internet

Câu chuyện tại nhà của một quan toà ở Milano, bên Italia, như sau:

Có hai người tranh chấp với nhau lâu ngày, cuối cùng đă đưa nhau đến nhà quan toà của thành phố nhờ phân xử dùm.

Người thứ nhất tŕnh bày câu chuyện và tự biện hộ cho ḿnh. Anh vừa dứt lời th́ quan toà dơng dạc tuyên bố: “Anh có lư”.

Đến lượt người thứ hai phân trần, anh cũng đem ra lọi lư lẽ để làm nghiêng cán cân công lư về với ḿnh. Sau khi nghe anh tŕnh bày, quan toà cũng tuyên bố: “Anh có lư”.

Cậu con trai của quan toà theo dơi câu chuyện từ đầu. Nó ngạc nhiên vô cùng: làm thế nào cả hai đều có lư cả? Quan toà cũng đưa ra phán quyết về nhận xét của con ḿnh như sau: con cũng có lư.  

Mỗi người chúng ta ai cũng có lư, cũng có những khả năng, khôn ngoan, khôn khéo và kinh nghiệm riêng. Nhưng có lẽ con người ít muốn nh́n nhận phần công phúc, phần có lư của người khác, cũng như phần lỗi của ḿnh. Và đó chính là đầu mối của xa cách, bất hoà.

Nếu biết nhận ra rằng, con người chẳng ai hoàn toàn tốt và cũng chẳng ai hoàn toàn xấu, th́ sẽ bớt kiêu căng tự phụ, tự kiêu tự đại. Bởi so với trời cao hay nơi đất thấp, th́ ta chẳng là ǵ.

Nếu biết nhận ra rằng, con người, tự bản chất là bất toàn, giới hạn, là khập khễnh, th́ sẽ dễ khiêm tốn hơn.

Nếu biết nhận ra rằng, sống là tương quan. Tương quan với thế giới, với con người, với Thiên Chúa, và mở ḷng đón nhận chân lư, sự thật, t́nh yêu, của cuộc sống, th́ ta cũng sẽ bớt được nhiều bực bội, căng thẳng, bất măn về người khác và với chính ḿnh. V́ ḿnh cũng giống như mọi người, tất cả chỉ là tương đối thôi.

Nếu biết chấp nhận và đón nhận, biết cảm thông và thương xót, biết bao dung và tha thứ cho nhau, th́ cuộc sống sẽ dễ chịu, nhẹ nhàng, đáng yêu hơn nhiều.

Nếu mỗi người lo t́m phần lư của ḿnh sẽ dẫn tới sự thắng thua, hơn thiệt, phải trái. Và sẽ làm cho người thắng th́ mừng vui, người thua th́ tức giận.

Nếu mỗi người lo t́m lư mà không t́m t́nh th́ cuộc sống trở nên h́nh thức. Con người sẽ xử với nhau bằng bề ngoài, gần mặt nhưng xa ḷng.

Nếu mỗi người lo t́m phần lư cho ḿnh, th́ sẽ làm cho người ta có thể cùng bàn nhưng không đồng bàn, cùng mái nhà nhưng không cùng mái ấm, cùng sàng mà dị mộng. Rồi mỗi người dè dặt nhau trong ứng xử, đối phó trong trách nhiệm và thắng thua trong đúng sai. Cuộc sống mỗi người sẽ trở nên khô khan, cứng cỏi, cằn cỗi, héo úa.

Anh có lư. Tôi có lư. Mọi người đều có lư. Nhưng có lư mà không có t́nh th́ ích ǵ. Cái lư không mang lại sự hài ḥa trong cuộc sống, b́nh an trong trách nhiệm, hạnh phúc trong nghĩa t́nh, tin tưởng trong gặp gỡ, gắn gó trong cộng tác, hiệp nhất trong khác biệt, th́ cái lư ấy chẳng ích lợi ǵ, càng không giúp người con người phát triển, càng không giúp cho cuộc sống ấm êm hơn.

Cuộc sống vốn rất đơn giản, nhẹ nhàng, nhưng con người đă làm cho nó trở nên phức tạp, khó hiểu, rối bời, và căng thẳng. Ta chỉ cần nh́n nhận nhau, nh́n nhận sự vật, nh́n nhận mọi vấn đề một cách đơn giản và giải quyết bằng t́nh nghĩa th́ mọi sự sẽ giản đơn, dễ thương.

 

                  T̀M CHÚA TRONG CUỘC SỐNG

                                      Sưu tầm từ Internet

Ngày xưa có một người khổng lồ tên là Offerus. Người này nhất định rằng: với sức khỏe như mănh thần, ḿnh chỉ phục vụ một người nào mạnh nhất trong thiên hạ, vậy lần kia, sau khi hỏi thăm, và đă biết chỉ có Chúa Giêsu là hơn cả, mạnh mẽ hơn, thế lực hơn, tốt lành hơn, khôn ngoan hơn, thông minh hơn, chàng xin vào tu viện để phục vụ Ngài.
 

Nhưng với thân h́nh to khỏe, cái xác vạm vỡ, ưa hoạt động, chàng không thể ăn chay hăm ḿnh được, nên xin cha bề trên trao cho ḿnh một công tác khác.

Cha bề trên liền bảo: được, bên kia sông có một ngôi nhà thờ rất thiêng, nhưng sông sâu và nước chảy mạnh, nhiều khi xảy ra sự cheo leo nguy hiểm. Vậy chàng hăy ra ở đó, và giúp đỡ đem khách thập phương qua sông để đến nhà thờ. Offerus đă vui vẻ nhận công tác đó.

Một hôm trời giông tố ầm ầm, có tiếng một trẻ nhỏ kêu và xin cơng sang sông. Offerus ra khỏi nhà, vác đứa nhỏ trên vai, lội qua sông. Đứa nhỏ lúc ban đầu nhẹ như bấc. Nhưng càng ra giữa sông, Offerus càng thấy đứa nhỏ trở nên nặng, có lúc cảm thấy như ḿnh sắp bị đè bẹp. Cố gắng lắm, mới vác đứa trẻ được vào tới bờ.

Offerus thấy nặng quá, tức ḿnh mới bảo: Má cho ăn ǵ mà cháu nặng như quả đất thế này. Cậu bé nh́n Offerus mà trả lời: th́ ta là Chúa quả đất cơ mà. Nói xong cậu bé biến mất.

Người ta cho là Chúa Giêsu Hài đồng hiện ra để thưởng Offerus, nên từ đó, Offerus được cải tên là người vác Chúa.

Chúa hiện ra để thưởng thầy Offerus và khuyến khích chúng ta hăy giúp đỡ những việc nhỏ mọn để được hưởng mặt Chúa trên nước thiên đàng sau này, v́ giúp đỡ người ta là giúp đỡ Chúa.

Con người dễ có khuynh hướng đi t́m Chúa trong những điều, những việc lớn lao, hoặc ở một nơi xa xôi. Đang khi t́nh yêu của Ngài phủ khắp thế giới, bao trùm cuộc sống con người.

Ngài như không khí mà con người hít thở từng giây phút, như ánh nắng chiếu soi ban ngày, như ánh sáng soi tỏ ban đêm.

Ngài ḥa nhịp vào con tim con người, như để được cùng sống với con người. Đang khi đó, con người thích đi t́m Chúa trong những công tŕnh to lớn, hùng vĩ, hiện đại.

Chỉ cần con người khiêm tốn theo Chúa, hết ḷng thờ phượng và yêu mến Ngài, chắc chắn ta sẽ thấy Chúa ở khắp mọi nơi. Bởi mọi sự tốt lành đều bởi ơn trên mà ra. V́ thế, mỗi sự tốt lành ta nh́n thấy, nghe và cảm nhận được đều là những phép lạ, những cách Thiên Chúa tỏ ḿnh cho ta.

Chỉ cần con người tha thiết t́m Chúa, hiếu thảo với Ngài, th́ dù ở đâu cũng đều phải nhận rằng Chúa đang ở với ta, phải tin rằng Ngài luôn quan pḥng lo lắng cho ta.

Chỉ cần con người cầu xin Chúa, chắc chắn Ngài sẽ vui ḷng đồng hành trong suốt cuộc đời ta.

Chỉ cần con người biết cảm tạ mọi ơn lành Chúa từng ngày, chắc chắn ta sẽ yêu quư ơn gọi, trách nhiệm và bổn phận Ngài trao, nhờ vậy, càng thấy rơ hơn Chúa đang hiện diện trong từng công việc và trách vụ ấy của con người.

Chỉ cần con người cao rao Danh Thánh Chúa cho người khác, ta sẽ thấy cuộc đời, con người, vũ trụ thật đẹp, dễ thương, đáng sống và muốn sống để ngắm nh́n Thiên Chúa nhiều hơn qua công tŕnh sáng tạo của Ngài.

Chỉ cần con người làm mọi việc v́ ḷng yêu mến Chúa, gắn bó với Giáo hội và để cứu rỗi các linh hồn, th́ chẳng có việc ǵ là nhỏ cả. Dù việc nhỏ đến đâu cũng trở thành lớn lao, nếu được làm với t́nh yêu mạnh mẽ.

Chỉ cần biết rằng con người là h́nh ảnh của Thiên Chúa, và hết ḷng phục vụ, chắc chắn ta sẽ t́m được Chúa, có được b́nh an, hạnh phúc trong đời thường.

Như chàng khổng lồ đă luôn có được niềm vui khi khiêm tốn phục vụ, ta cũng hăy quư trọng thế giới, con người và hăng say phục vụ, chắc chắn sẽ đón nhận được nhiều hạnh phúc trong ngày sống.

Như chàng khổng lồ, không phải tới lúc Bé Giêsu tỏ ḿnh th́ mới gặp Chúa, mà chàng đă gặp Ngài trước khi vào tu viện, trong tu viện và khi phục vụ bên bờ sông. Đó là vui thích khi phục vụ người, hạnh phúc với công việc của ḿnh. Ta cũng yêu quư mọi công việc hàng ngày và làm với tất cả sự trân trọng kính yêu, th́ cũng sẽ luôn gặp Ngài một các dễ dàng, đó là niềm vui, hạnh phúc và b́nh an.

Con đường Chúa đi là đến với con người. Con đường các tông đồ đi là giới thiệu Chúa cho con người. Con đường ta đi là t́m Chúa trong con người.

Đừng hỏi phép lạ ở đâu để tôi đến, nhưng hăy hỏi là đâu là phép lạ.

Phép lạ là gắn bó với Chúa Giêsu, chính Ngài là phép lạ.

Phép lạ là gắn bó với Bí tích của Chúa Giêsu, là phép lạ.

Phép lạ là gắn bó với ḷng thương xót Chúa, là phép lạ.

Phép lạ là gắn bó với Chúa trong công cuộc làm đẹp vũ trụ, canh tân cuộc sống, là phép lạ.

Phép lạ là sẵn sàng vâng lời Chúa, làm theo tiếng nói của lương tâm, hướng theo sử chỉ dẫn của Chúa Thánh Thần, thực hiện theo sự thật, công lư và công bằng, đó là phép lạ.

Khiêm tống theo Chúa và t́m Ngài, chắc chắn ta sẽ có được an b́nh, hạnh phúc, vững tin, can đảm và sẵn sàng làm mọi sự lớn nhỏ để bày tỏ ḷng mến yêu chân thành thảo hiếu của ḿnh với Chúa, th́ chắc chắn nhờ vậy sẽ nhận ra Ngài luôn hiện diện trong cuộc sống của chúng ta.
 
 

  

     

                      CƯA BỚT THÁNH GIÁ

                                                                   Tác giả :Thiên Phúc

 
 

 

Một đoàn người vác thập giá của ḿnh, vác đi cực nhọc dưới sức nặng của cây thập giá đè trên vai. Có một người vác một cây thập giá khá dài, không chịu được, ông liền cưa bớt đi một khúc cho nhẹ. Và ông cảm thấy là hài ḷng, là khôn ngoan.

Sau cuộc hành tŕnh gian truân, đoàn người đến trước một vực thẳm: tại đây không có một cây cầu nào để sang bên kia, là nơi được sống cạnh Chúa, và hưởng niềm vui muôn đời.

Sau một lúc do dự, không ai bảo ai, mỗi người đều đặt cây thập giá của ḿnh bắc qua vực thẳm. Lạ lùng thay, chúng vừa khít với bề ngang của vực thẳm, chỉ riêng cây thập giá bị cưa bớt cho đỡ nặng là hụt, và người vác nó phải đứng lại bên kia với niềm tuyệt vọng.

Nhiều khi con người cứ tưởng ḿnh là kẻ xấu số nhất, là ngôi sao đen, số phận hẩm hiu. Thực ra điều quan trọng trong đời, là thái độ của ta đón nhận cuộc sống như thế nào. Cùng một hoàn cảnh, nhưng mỗi người lại thể hiện tâm trạng, cung cách khác nhau. Người th́ khủng hoảng sợ hăi, người lo âu buồn phiền, kẻ khác th́ trốn chạy, tránh né, có người lại chống đối, đương đầu đối phó;

Người th́ dửng dưng mặc kệ sao cũng được, nhắm mắt sông cho qua ngày đoạn tháng, có người lại chấp nhận thực tế rồi cố gắng vượt qua;  Người th́ vui ḷng đón nhận với tất cả b́nh an, vui vẻ, không tỏ lộ chút ǵ là buồn phiền đắng cay hay khiếp sợ.Người th́ tỏ ra khôn ngoan khi mưu mẹo, luồn lách để tránh né, hay đẩy trách nhiệm cho người khác.   Người th́ tỏ ra ḿnh là thông minh và hănh diện khi sử dụng các mánh lới để giảm nhẹ bổn phận.

  Muốn vượt qua cái nghèo th́ ta phải đi xuyên qua nói. Cũng vậy, chỉ có một cách duy nhất để vượt qua đau khổ là hăy đi xuyên qua nó.  Thiên Chúa tốt lành không bao giờ chèn ép con cái ḿnh. Ngài cũng chẳng cần lợi dụng để lừa gạt con người. Những ǵ Người ban cho ta luôn là phần tốt nhất, vừa sức nhất, và ơn Ngài đủ cho ta.

Nhưng rồi ta sử dụng ơn Chúa như thế nào mới là vấn đề.    Phải nh́n nhận sự thật, rằng quá nhiều lần ta không mang ơn Chúa ra sử dụng, mà thay vào đó bằng ư riêng, bằng khôn ngoan bản thân. Đă nhiều lần ta lợi dụng ơn Chúa để làm những điều không phù hợp với ư Ngài. Hoặc sử dụng một cách lệch lạc, nên kết quả lại không có, hoặc ngược lại.  Thế rồi ta đổ lỗi tại Chúa không công bằng. Ngài thiên vị, bất công vời ḿnh.

Khôn ngoan thế gian luôn khập khiễng, nguy hiểm, nếu ta hoàn toàn tin tưởng và cậy dựa vào nó. Khôn ngoan của con người chỉ được hoàn thiện khi biết dựa vào khôn ngoan của Thiên Chúa mà thôi.

Mỗi người đều có thánh giá phải mang. V́ công phúc sau này, nên ta không thể mướn hay nhờ người khác mang dùm được. Cách tuyệt vời chính là cậy dựa ơn Chúa, b́nh an theo Ngài, vui vẻ chấp nhận. Có như vậy ta mới không bị hao tổn sinh lực, không bị kiệt sức bởi than phiền kêu trách làm mất ư nghĩa đời ta

 
 

  

     Câu chuyện vui

         chuyện qua Internet

  Nhật xảy ra một câu chuyện có thực 100% như thế này: Có một người v́ muốn sửa lại nhà nên dỡ tường ra; tường nhà kiểu kiến trúc Nhật thường đế một tấm gỗ ở giữa, hai bên trát xi măng, nhưng thực chất bên trong để rỗng. Khi anh ta dỡ tường ra, phát hiện có một chú thạch sùng đang ngủ ở trong đó, đuôi nó bị đóng vào vào tường bởi một chiếc đinh được đóng từ ngoài vào trong. Anh này thấy t́nh cảnh đó vừa thấy thương thạch sùng vừa thấy ṭ ṃ, anh ta chăm chú quan sát chiếc đinh...Trời ạ! đây là chiếc đinh được đóng khi xây nhà 10 năm trước.

 Rút cục là có chuyện ǵ thế này nhỉ? Chú thạch sùng này đă mặc kẹt trên tường mà vẫn sống được trọn 10 năm! Sống được 10 năm trong bức tường tối, thật không đơn giản chút nào. Có ǵ đó bất thường th́ phải? Anh ta tiếp tục tục nghĩ ngợi, đuôi nó bị đóng chặt, không thể xê dịch được, thế nó đă sống được nhờ vào điều ǵ mười năm qua? Anh ta quyết định chưa sửa công tŕnh của ḿnh vội, muốn quan sát xem chú thạch sùng này đă ăn ǵ? Anh muốn nghiên cứ t́m hiểu xem sao.

Một lát sau, không biết từ đầu ḅ ra một chú thạch sùng khác, miệng nó ngoặm miếng thức ăn…Ồ! Anh ta lặng người đi. Thếnày là sao nhỉ? V́ một bạn thạch sùng bị đinh đóng vào đuôi không thể đi lại được, một bạn thạch sùng khác đă kiếm t́m thức ăn mớm cho bạn trong suốt mười năm qua. Tôi nghe xong thấy xúc động vô cùng và thực sự cũng không nghĩ thêm về mối quan hệ của chúng nữa.

Các bạn ạ, cùng với sự phổ cập của máy tính trong xă hội con người, tốc độ những thông tin mà chúng ta có được từ người thân, bạn hữu, đồng nghiệp…ngày một nhanh hơn, nhưng khoảng cách giữa con người với con người chúng ta với nhau phải chăng cũng ngày một gần nhau hơn?…Cho nên đừng bao giờ từ bỏ những người mà chúng ta yêu thương nhé!

 
 

 

              

        BÁN LƯỢC CHO NHÀ SƯ!

 

 
 

 Việc tưởng ''không thể'' mà vẫn có người làm được .                         

Ở một công ty nọ, để thử việc nhân viên, họ đưa ra tiêu chí: mỗi nhân viên thử việc đều phải bán được 1000 chiếc lược cho một nhóm khách hàng được chỉ định - là các nhà sư - trong ṿng một tuần.

Thử thách kỳ quái này khiến cho hầu hết người xin việc đều nghi ngờ: Bán lược cho nhà sư ư? Sao có thể làm được?

Đa số đều từ bỏ, chỉ có ba người dám chấp nhận thử thách. Một tuần thử thách kết thúc, người thứ nhất bán được một chiếc, người thứ hai bán được 10 chiếc c̣n người thứ ba đă bán hết sạch.

1000 chiếc, cùng một hoàn cảnh, song kết quả lại khác xa, công ty bèn mời ba người thuật lại quá tŕnh bán hàng của ḿnh.

Người thứ nhất kể, anh ta đến một ngôi chùa, phải chịu các nhà sư mắng mỏ mà vẫn nhẫn nại, cuối cùng, một hoà thượng động ḷng, mua cho anh ta một chiếc lược.

Người thứ hai kể, anh ta lên một ngôi chùa trên núi, do gió núi mạnh, khiến cho tóc của thiện nam, tín nữ lên chùa rối tung hết cả. Anh ta liền t́m đến sư trụ tŕ chùa và nói “Người dâng hương tóc tai bù xù, trông không được thành kính với Đức Phật lắm, Trước mỗi toà hương, nhà chùa nên đặt một chiếc lược cho thiện nam tín nữ chải tóc”. Thấy có lư, sư trụ tŕ liền mua lược giúp anh ta, v́ chùa có 10 toà hương nên anh ta đă bán được 10 chiếc lược.

C̣n người thứ ba t́m đến một ngôi chùa có tiếng, hương khói quanh năm không dứt. Anh ta nói với phương trượng: “Phàm những người dâng hương ai cũng có ḷng thành, chùa ta nên có vật phẩm tặng lại để khuyến khích người đời làm việc thiện. Tôi có một số lược, ngài có thể dùng thư pháp hơn đời của ḿnh, khắc lên đó ba chữ “Lược Tích Thiện” làm tặng phẩm”. Phương trượng nghe có lư liền mua cho anh ta 1000 chiếc.

Công ty nọ đánh giá ba người đến thử việc tiêu biểu cho ba mẫu người điển h́nh:

* Người thứ nhất thuộc mẫu bán hàng cổ điển, có ưu điểm chân thành, nhẫn nại.

* Người thứ hai có năng lực quan sát, suy đoán sự vật, dám nghĩ, dám làm.

* C̣n người thứ ba, anh ta nghiên cứu, phân tích nhu cầu của đám đông, có ư tưởng táo bạo, có kế hoạch khả thi nên đă mở ra một nhu cầu mới của thị trường. Điều kỳ diệu là sau khi "Lược Tích Thiện" của anh ta ra đời, một đồn mười, mười đồn trăm, người đến chùa dâng hương ngày càng nhiều, hương khói trong chùa ngày càng thịnh. Phương trượng bèn kư hợp đồng dài hạn với anh ta. Về phía công ty, thu hoạch lớn nhất không phải là có được hợp đồng lớn mà có được người tài năng. Nhờ có trí tuệ hơn người đó mà anh ta đă được công ty quyết định tuyển dụng và quyết định bổ nhiệm làm giám đốc marketing.

Như vậy, hiểu được nhu cầu của khách hàng, phân tích tính quy luật của sự h́nh thành và tác động chuyển hoá nhu cầu tiềm tàng thành sức mua chính là ch́a khoá để mang lại thành công.

 
 
 

 

      AI LÀ THẦY CỦA NGÀI?

Khi Hasan, một nhà hiền triết Hồi giáo sắp qua đời, có người hỏi ông:

"Thưa Hasan, ai là thầy của ngài?"

 

Hasan đáp: "Những người thầy của ta nhiều vô kể. Nếu điểm lại tên tuổi  của các vị ấy hẳn sẽ mất hàng tháng, hàng năm, và như thế lại quá trễv́ thời gian của ta c̣n rất ít. Nhưng ta có thể kể về ba người thầy  sau của ta.

Người đầu tiên là một tên trộm. Có một lần ta đi lạc trong sa mạc, khi  ta t́m đến được một khu làng th́ trời đă rất khuya, mọi nhà đều đi ngủ cả. Nhưng cuối cùng ta cũng t́m thấy một người, ông ta đang khoét vách  một căn nhà trong làng. Ta hỏi ông ta xem có thể tá túc ở đâu, ông ta  trả lời: "Khuya khoắt thế này thật khó t́m chỗ nghỉ chân, ông có thể  đến ở chỗ tôi nếu ông không ngại ở chung với một tên trộm."

Người đàn ông ấy thật tuyệt vời. Ta đă nán lại đấy hẳn một tháng! Cứ\ mỗi đêm ông ta lại bảo: "Tôi đi làm đây. Ông ở nhà và cầu nguyện cho tôi nhé!" Mỗi khi ông ta trở về, ta đều hỏi: "Có trộm được ǵ không?"   và ông ta đều đáp: "Hôm nay th́ chưa, nhưng ngày mai tôi sẽ cố, có thể  lắm chứ". Ta chưa bao giờ thấy ông ta trong t́nh trạng tuyệt vọng, ông  ta luôn hạnh phúc.

Có lần ta đă suy ngẫm và suy ngẫm trong nhiều năm ṛng để rồi không  ngộ ra được một chân lư nào. Ta đă rơi vào t́nh trạng tuyệt vọng,  tuyệt vọng đến nỗi ta nghĩ ḿnh phải chấm dứt tất cả những điều vô  nghĩa này. Ngay sau đấy ta chợt nhớ đến tên trộm, kẻ hằng đêm vẫn quả  quyết: "Ngày mai tôi sẽ làm được, có thể lắm chứ!"

Người thầy thứ hai là một con chó. Khi ta ra bờ sông uống nước, có một con chó xuất hiện. Nó cũng khát nước. Nhưng khi nh́n xuống ḍng sông, nó thấy cái bóng của ḿnh nhưng lại tưởng đó là một con chó khác.  Hoảng sợ, nó tru lên và bỏ chạy. Nhưng rồi khát quá nó bèn quay trở lại. Cuối cùng, mặc nỗi sợ hăi trong ḷng, nó nhảy xuống sông và cái  bóng biến mất. Ta hiểu đây là một thông điệp đă được gửi đến cho ta:     con người phải biết chiến thắng nỗi sợ trong ḷng bằng hành động.

Người thầy cuối cùng là một đứa bé. Ta đến một thành phố nọ và thấy  một đứa bé trên tay cầm một cây nến dă thắp sáng để đặt trong đền thờ.  Ta hỏi đứa bé: "Con tự thắp cây nến này phải không?" Đứa bé đáp: "Thưa  phải." Đoạn ta hỏi: "Lúc năy nến chưa thắp sáng, nhưng chỉ một thoáng sau đă cháy sáng. Vậy con có biết ánh sáng từ đâu đến không?"

Đứa bé cười to, thổi phụt ngọn nến và nói: "Ngài thấy ánh sáng đă biến  mất, vậy ngài bảo ánh sáng đă đi đâu?"

Cái tôi ngạo nghễ của ta hoàn toàn sụp đổ, pho kiến thức kim cổ của ta  cũng sụp đổ theo. Lúc ấy ta nghiệm ra sự dốt nát của bản thân. Và từ  đó ta vất đi tất cả những tự hào về kiến thức của ḿnh.

Đúng là có thể nói ta không có một ai là thầy, nhưng điều này không có nghĩa ta không phải là một học tṛ. Ta xem vạn vật là thầy. Tinh thần  học hỏi của ta luôn rộng mở hơn tất cả các người. Ta học hỏi từ tất cả  mọi vật, từ cành cây ngọn cỏ đến đám mây trên trời kia. Ta không có một người thầy v́ ta có hàng triệu triệu người thầy mà ta đă học được  mỗi khi có thể. Điều thiết yếu trong cuộc sống là luôn làm một học  tṛ. Điều này có nghĩa là ǵ? Nghĩa là có khả năng học hỏi, luôn sẵn  sàng học để biết chấp nhận ư nghĩa của vạn vật.