Câu chuyện về một cụ ông sinh con ở tuổi 90

                             Tài liệu thu  thập từ bốn phương

    Cụ Thuận cùng người vợ và quư tử mới sinh được 1 năm

Thoạt nh́n ngỡ cụ đang ở tuổi 60, nhưng cụ đă sang tuổi 90. Ngạc nhiên hơn khi cụ khoe thằng bé bế trên tay là quư tử mới sinh được một năm mà ai gặp cũng sẽ bảo là... chắt của cụ. Cụ hóm hỉnh: “Giờ già rồi, tuần may ra gần gũi vợ chỉ được vài ba lần thôi".

Tận Thành Vinh  xa xôi, cách thị trấn Tân Kỳ (Nghệ An) gần trăm cây số nhưng câu chuyện về một cụ ông sinh con ở tuổi 90 đang gây xôn xao dư luận vẫn được bàn tán sôi nổi. Rất nhiều người ngạc nhiên và nghi ngờ khả năng thực sự của cụ ông hiếm thấy này.

Thực hư câu chuyện ra sao? Chúng tôi đă t́m về tận nhà cụ Trần Văn Kư (tên thường gọi là Thuận) ở khối 1, thị trấn Tân Kỳ để diện kiến và nghe, nh́n thấy cụ ông đặc biệt này cùng đứa con quư tử của cụ.

Ông cụ có 49 người con, cháu,chắt

Dọc theo QL15A, chúng tôi t́m về nhà cụ Thuận vào một ngày đầu tháng 11/2011  . Không mấy khó khăn để t́m được nhà cụ, bởi cụ quá nổi tiếng trong thời gian gần đây, hơn nữa nhà cụ lại nằm sát mặt đường.

Chúng tôi thật sự ngạc nhiên khi trước mặt ḿnh là một người đă bước vào tuổi 90 mà cứ như đang ở độ 60 vậy. Trong tiết trời se lạnh cuối thu, cụ Thuận trông vẫn khỏe mạnh b́nh thường khi diện áo sơmi tiếp khách.

Thân mật, cởi mở, hồ hởi, rất trẻ so với tuổi hiện tại là những cảm nhận ban đầu của chúng tôi khi tiếp xúc với cụ.

Rót chén chè xanh mời khách, cụ bắt đầu kể cho chúng tôi nghe những câu chuyện đời thật thú vị và cũng là xưa nay hiếm.

 

Sinh ra và lớn lên ở huyện Hưng Nguyên (Nghệ An) trong một gia đ́nh đông con, cụ Thuận là con thứ 7 trong nhà. Theo chứng minh thư nhân dân làm từ thời kỳ đầu cũng như cha mẹ nói lại th́ cụ Thuận sinh ngày 12/4/1921 tại xă Hưng Long, huyện Hưng Nguyên.

Cuộc đời của cụ trải qua nhiều thăng trầm, vất vả, sóng gió trong cuộc sống. Gia đ́nh cụ thời đó thuộc diện nghèo nhất làng, thế nhưng một điều thật lạ là trong gia đ́nh ai cũng sống rất thọ.

Theo lời cụ Thuận th́ cha cụ thời đó sống đến 137 tuổi, các anh chị em cụ cũng đều trên 70 tuổi cả. Hiện bây giờ chỉ c̣n cụ và một người chị đă 94 tuổi. Năm 30 tuổi cụ lấy vợ tên là Hoàng Thị Sâm người cùng xă. Hai người sống bên nhau hạnh phúc và lần lượt những đứa con ra đời.

Năm 1962, theo chủ trương của tỉnh Nghệ An đi thành lập huyện mới Tân Kỳ, cụ Thuận kéo gia đ́nh lên xă Nghĩa Đồng lập nghiệp và định cư ở đây. Đến năm 1987 cụ lại chuyển ra ở tại khối 1, thị trấn Tân Kỳ

Bí quyết giúp cụ ông Nghệ An sinh con ở... tuổi 90

Cuộc sống khó khăn nhưng cụ lại được trời phú cho có sức khỏe. Nhờ siêng năng, cần cù nên gia đ́nh cụ cũng dần dần tạm ổn.

“Làm nghề nông nên ngày làm tối về ngủ với vợ chứ không biết đi đâu cả. Cũng chính v́ thế mà vợ chồng chúng tôi ṣn ṣn sinh được 14 đứa con, hiện tại c̣n 9 đứa.

Đến nay tôi đă có 21 đứa cháu, 14 đứa chắt. Các con tôi hiện nay đều thành đạt cả, đứa nào cũngcó công ăn việc làm ổn định, gia đ́nh hạnh phúc”, cụ Thuận khoe với chúng tôi.

Năm 2004 vợ cụ qua đời, thọ 78 tuổi. Nỗi nhớ nhung của cụ với người vợ đầu cũng dần nguôi ngoai. Nhiều đêm cụ Thuận vẫn thấy nôn nao khi nằm một ḿnh pḥng không đơn chiếc. Sau mấy kỳ giỗ vợ cũ đi qua, một lần cụ gọi các con lại và thông báo một chuyện “động trời” rằng cụ muốn đi bước nữa.

Các con cụ ai cũng phản đối kịch liệt v́ cụ đă ngót nghét 90 tuổi th́ lấy vợ làm ǵ nữa, để con cháu chăm sóc. Thế nhưng mặc cho con cháu phản đối, cụ vẫn giữ nguyên quyết định của ḿnh.  Khuyên can, góp ư không được, các con cụ đành phải chiều theo ư cha.

 

Lấy vợ, sinh con ở tuổi 90

 Cụ vốn làm nghề nấu cao khỉ, ngựa, mèo. Trong một lần vào xă Kỳ Sơn, huyện Tân Kỳ mua xương khỉ về nấu cao th́ cụ gặp chị Nhung, vợ hai của cụ bây giờ.   Chị Nhung sinh năm 1971, đă qua một đời chồng. Cụ Thuận bảo, chị Nhung vốn là người thông minh, chồng chị trước đây bị nghiện ma túy, thường xuyên đánh đập vợ nên cực chẳng đă chị đă viết đơn ra ṭa li dị cách đây được 2 năm.

Chị Nhung cũng không nghĩ ḿnh sẽ đi bước nữa khi đă ở độ tuổi gần 40 và lại càng không nghĩ ḿnh lại lấy một người hơn ḿnh những 50 tuổi.

 

Sau khi được chị Nhung đồng ư về sống cùng, cụ Thuận tổ chức một tiệc cưới nhỏ mời bà con, anh em, làng xóm đến chung vui, đó là vào năm 2008. Đám cưới lần hai của cụ khiến nhiều người ṭ ṃ, khen ngợi cụ c̣n “sung măn”. Con cháu cụ cũng không ai phản đối nữa bởi bố của họ giờ đây đă có một “bóng hồng” kề bên chăm sóc.

 

Lúc mới lấy nhau về, cả hai người quyết định không sinh con nữa, mặc dù cụ vẫn c̣n khỏe và sung lắm, “chuyện ấy” với cụ ở cái tuổi đó không thành vấn đề.

Thế nhưng, người ta thường nói, con cái là sợi dây nối t́nh cảm giữa hai vợ chồng. Không biết hai vợ chồng cụ bàn với nhau thế nào mà cuối năm 2010, họ cho ra đời một cu tí khôi ngô, tuấn tú, sinh ra nặng đến 3,4kg. Cụ đặt tên cho quư tử của ḿnh là Trần Nhật Quang. Nhiều người chưa hết sửng sốt khi cụ cưới vợ ở cái tuổi xưa nay hiếm, giờ lại há hốc mồm ngạc nhiên khi cụ sinh con ở tuổi 90.

Chị Nhung cho biết, chị rất hạnh phúc bên người chồng mới và đứa con trai của ḿnh

Nh́n thằng bé khỏe mạnh, bụ bẫm ai cũng khen cụ sức khỏe c̣n dẻo dai. Họ bắt đầu đồn với nhau rằng cụ Thuận có bí quyết gia truyền để giữ được phong độ trong “chuyện ấy”. Đoán già, đoán non, nhưng không ai biết được cụ thể bí quyết đó là ǵ cả

Đến nay quư tử của vợ chồng cụ Thuận và chị Nhung đă tṛn một tuổi. Khi chúng tôi tỏ ư nghi ngờ th́ cụ như nổi cáu, đi thẳng vào trong nhà lấy tờ xét nghiệm ADN ra cho chúng tôi xem. Cụ cho biết: "Lúc đầu các con tôi cũng nghi ngờ thế là tôi quyết định xét nghiệm, đến khi cầm tờ giấy xét nghiệm trên tay chúng mới tin là con của bố ḿnh".

Đang rôm rả nói chuyện th́ chị Nhung bế đứa con từ dưới nhà bếp đi lên. Cụ Thuận hồ hởi nói: "Đấy, bà nó và thằng con mới sinh của tôi đấy", chúng tôi thấy thật ngạc nhiên khi nh́n thằng bé, nó giống cụ như đúc, mắt sáng, bụ bẫm, nh́n rất thông minh.

Ngồi bên cạnh chồng, chị Nhung chia sẻ: “Lúc đầu tôi cũng thấy ngại khi về làm vợ ông ấy, nhưng thấy ông thật ḷng nên quyết định đi thêm bước nữa. Về sinh sống rồi mới biết ông ấy thật t́nh cảm và tâm lư. Đă thế lại c̣n sinh thêm thằng con trai nữa nên tôi cảm thấy hạnh phúc và không bao giờ hối hận khi về ở với ông ấy”.

Nh́n cụ bế thằng con hôn lên má, chúng tôi cảm nhận được niềm hạnh phúc của cụ. Thật là hiếm khi đă 90 tuổi cụ vẫn c̣n cùng vợ sinh được thằng cu.

Sự thật về bí quyết giúp cụ Thuận giữ được lửa trong 'chuyện ấy'

Đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác, cuối cùng chúng tôi cũng được cụ Thuận tiết lộ bí quyết của ḿnh trong việc giữ ǵn sức khỏe và “chuyện ấy”: “Thực chất không có ǵ là lạ cả, chẳng qua là họ thấy tôi nhiều tuổi rồi mà c̣n sinh được con nên họ đồn này đồn nọ thôi. Theo tôi, thứ nhất bí quyết sống thọ là do ṇi giống. Cụ thân sinh tôi sống đến 137 tuổi, các anh chị em tôi ai cũng sống thọ cả.Tôi là người chuyên buôn bán, nấu cao khỉ, ngựa, mèo nên có thể tôi được bổ trợ từ những loại cao này. Mỗi khi nấu cao tôi thường lấy một miếng ăn.

 
 

 

  

       Chợ chồm hổm ở Houston

                                            Tài liệu thu  thập từ bốn phương


TTXuân - 6g30 sáng, chiếc Acura bóng lộn đời mới nhất đỗ xịch ở ven đường. Một ông già từ trong xe khệ nệ bưng thùng giấy đựng mấy bó rau bỏ xuống. Cạnh đó, mấy bà già cũng tất bật lôi từ xe hơi của ḿnh những trái mướp, quả bầu, mớ chanh, ớt, đậu bắp... để bày biện. Mỗi sáng chủ nhật, phiên chợ chồm hỗm ở Houston của người Việt lại được bắt đầu như thế ở thành phố Houston, bang Texas, Mỹ.

image

image

Nếu chỉ xem ảnh mà không có chú thích, không lời kể, hẳn không thể tin nổi phiên chợ chồm hỗm ở Houston ven đường này là ở Mỹ! Chợ chồm hỗm ở Houston nay đă được 15 tuổi

 

image

Ông “tôm” 59 tuổi (b́a trái) ngày thường vẫn đi làm hăng. Chủ nhật ông cùng vợ ra chợ chồm hỗm ở Houston bán tôm. Vừa để gặp gỡ cộng đồng người Việt vừa kiếm thêm tiền chợ khi mỗi buổi bán trung b́nh 30kg tôm

 

image

Tại sao người ta chọn con đường này làm nơi họp chợ chồm hỗm ở Houston cho đỡ nhớ quê? Đơn giản bởi phía bên kia đường là nhà thờ mang kiến trúc đặc thù Việt Nam

 

image

image

Bà “hẹ” sau khi dọn hàng đă băng qua bên kia đường để đi lễ nhà thờ. Chuyện bán buôn tạm giao cho “cục cưng“ Chihuahua với tấm bảng trên cổ ghi “Hẹ 2 bó 1 đồng”. Bên cạnh, bà “hẹ” c̣n cẩn thận ghi thêm một tấm bảng “Hẹ 2 bó 1 đồng/hẹ rất tốt cho cơ thể/Xin mua giùm/Xin bỏ tiền vào hộp/Xin cảm ơn quư vị!”

 

image

Chợ chồm hỗm ở Houston thu hút được cả anh chàng Mỹ da màu này v́ hàng vừa rẻ, vừa tiện

 

image

Dọn hàng từ tờ mờ sáng bằng xe Acura đời mới

 

image

Kẻ mua người bán khá nhộn nhịp

 

image

Mua bán là chuyện nhỏ. Điều quan trọng hơn khi đến với chợ chồm hỗm ở Houston là được tṛ chuyện, tâm sự với nhau chuyện gia đ́nh bằng tiếng mẹ đẻ

Ở Mỹ, “chợ Việt” rất nhiều, từ các cửa hàng nhỏ đến những siêu thị bán đủ loại “đặc sản” Việt Nam. Nhưng một cái chợ chồm hỗm ở Houston ngay lề đường bán mớ rau, con cá có lẽ rất hiếm. Đến đây mọi người như trở về với cái “chợ lề đường” ở Việt Nam. Vẫn những cái ghế đ̣n nhỏ, những chiếc nón lá, áo bà ba, lại nghe được tiếng kỳ kèo trả giá của người mua, người bán...

“Ở Mỹ này, mập mạp ǵ mấy đồng bạc con ơi. Trả giá chút xíu chỉ để nhớ lại thời c̣n ở VIệt Nam thôi mà”- bà Trần Thị Vinh, khách hàng thường xuyên của chợ chồm hỗm ở Houston, nói.

Đó là cái chợ mà mỗi sáng chủ nhật con cháu lại chở cha mẹ đến cùng với mớ rau, con cá để bán, trưa lại ghé qua chở về. Người nào nhà gần th́ sáng sớm lại túc tắc đẩy xe ra. Hầu hết hàng ở chợ đều là “cây nhà lá vườn”, đặc sản Việt Nam như bầu, bí, mướp, khổ qua, rau muống, rau lang, rau đay, dấp cá…Mỗi bó 1 USD, mua 10 bó tặng một.

Bà Khanh Nguyễn, nhà cách chợ gần 20km, vui vẻ nói: “Một bó rau trong siêu thị bán một đồng ba mươi chín xu (1,39 USD), ở đây bán một đồng (1 USD). Vừa tiện, vừa rẻ. Nhưng thích nhất là tha hồ nói tiếng Việt, nghe đủ thứ giọng quê ḿnh: Huế, Quảng, Nam, Bắc, hệt như ḿnh đang ở cái chợ chồm hổm ngày xưa ở Việt Nam”.

image

Đó là cái chợ mà người bán đều được gọi bằng tên mặt hàng ḿnh bán: ông “rau đay”, bà “hẹ”, vợ chồng ông “tôm”, bà “bột lọc”… Ông “rau đay” bữa nào kẹt về sớm th́ gửi hết mớ rau sang cho bà “rau thơm” bán hộ. Bà “bột lọc” cũng kiêm luôn bán rau, nhưng thỉnh thoảng lại mang bánh ra mời “đối thủ cạnh tranh” của ḿnh… C̣n bà “hẹ” có kiểu bán rất tài tử. Mỗi sáng chủ nhật bày hàng ra đó rồi đi nhà thờ. Canh hàng có con chó “chi oa oa” cổ đeo cái bảng nhỏ: “Hẹ 2 bó 1 đồng”. Người mua cứ việc lấy bao nhiêu bó, rồi tự động bỏ tiền vào cái lon nhỏ để cạnh. Chẳng khi nào mất.

Bà “hẹ” khoe: “Tôi bán ở đây được ba năm, để dành được 4.000 đô rồi đấy. Tiền bán tôi để riêng, lúc nào được 10.000 lại mang về Việt Nam giúp đỡ bà con ở quê”.

Đó là cái chợ người bán, người mua kỳ kèo, trả giá “ác liệt” thế đấy nhưng gặp khách quen cũ, người bán cũng ới ới tặng vài bó mang về ăn cho vui. Người mua có người trả trước tiền cả tháng. Cứ mỗi sáng chủ nhật, sau khi đi lễ nhà thờ lại lấy vài bó rau, trái mướp mang về. Đó là cái chợ mà bà già “rau thơm” 78 tuổi lụm cụm thối tiền cho khách, lẫn lộn lung tung, thế là khách phải ngồi xuống tính tiền, thậm chí bán hàng giùm bà già luôn.

Thế đó, họ bán, họ mua vừa như thật, vừa như “chơi” nhưng ai cũng hăm hở, náo nức. Dường như mỗi người đi chợ đang “bán”, đang “mua” cho ḿnh một nỗi nhớ quê nhà vời vợi.

Chỉ tiếc mỗi nỗi vào dịp Tết Nguyên đán là bên này lạnh thấu xương, cây cối đều “ngủ đông” nên cũng chẳng có rau, ớt... để họp chợ. Chứ không th́ cái chợ xép này lại càng thêm xôm tụ cho những người xa quê thỏa tấm ḷng nhớ tết.

NGUYỄN TẬP

Chợ chồm hỗm ở Houston

image

image

image

image

image

image

image

image

BBC