HĂY YÊU NHAU KHI C̉N CÓ THỂ

Ngày đẹp trời, một cặp vợ chồng khoảng trên 60 tuổi đến văn pḥng luật sư. Họ muốn làm thủ tục ly hôn. Lúc đầu vị luật sư vô cùng ngạc nhiên, nhưng sau khi nói chuyện với đôi vợ chồng, ông đă hiểu ra câu chuyện…



Hơn 40 năm chung sống, cặp vợ chồng này luôn căi nhau suốt cuộc hôn nhân của họ và dường như chẳng bao giờ đi đến quyết định đứng đắn. Họ chịu đựng được như vậy đến tận bây giờ là v́ những đứa con. Giờ con cái đă lớn, đă có gia đ́nh riêng của chúng, đôi vợ chồng già không c̣n phải lo lắng điều ǵ. Họ muốn được tự do sau những năm tháng không hạnh phúc. Cả hai vợ chồng đều đồng ư ly hôn.


Hoàn tất thủ tục ly hôn cho cặp vợ chồng này, với vị luật sư, là điều không hề dễ. Ông thực sự không hiểu v́ sao, sau 40 năm chung sống, đến tuổi trên 60, đôi vợ chồng ấy vẫn muốn ly hôn.


Vừa kư các giấy tờ, người vợ già vừa nói với chồng: “Tôi thực sự yêu ông, nhưng tôi không thể chịu đựng hơn được nữa. Tôi xin lỗi”.


“Không sao mà, tôi hiểu…” - Ông chồng già đáp lời.


Nh́n cảnh này, ông luật sư đề nghị mời hai vợ chồng ăn tối. Người vợ nghĩ: “Sao lại không? Dù ly hôn vẫn sẽ là bạn cơ mà”.



…Bên bàn ăn, một không khí im lặng đến khó xử. Món ăn mang ra đầu tiên là gà quay. Ngay lập tức người chồng gắp một miếng đùi gà cho vợ: “Bà ăn đi, đó là món bà thích mà”....



Nh́n cảnh này, vị luật sư nghĩ “vẫn c̣n cơ hội cho họ”. Nhưng người vợ đă cau mày đáp lại: “Vấn đề ở đấy đấy. Ông luôn đề cao ḿnh quá và không bao giờ hiểu cảm giác của tôi. Ông không biết tôi ghét đùi gà thế nào à?”.



Nhưng người vợ không biết, bao nhiêu năm qua, người chồng luôn cố gắng để làm hài ḷng bà. Bà không biết, đùi gà là món yêu thích của ông, cũng như ông không biết, bà chưa bao giờ nghĩ rằng ông hiểu bà. Ông không biết bà ghét đùi gà, mặc dù ông chỉ muốn dành những miếng ngon nhất, những điều tốt nhất cho bà thôi.



Đêm đó cả hai vợ chồng già đều không ngủ được. Sau nhiều giờ trằn trọc, người chồng không thể chịu đựng được nữa, ông biết rằng ông vẫn c̣n yêu bà và không thể sống thiếu bà. Ông muốn bà quay trở lại. Ông muốn nói lời xin lỗi, muốn nói “tôi yêu bà”. Ông nhấc điện thoại lên và bắt đầu bấm số của bà. Tiếng chuông không ngừng reo, ông càng không ngừng bấm máy.


Đầu bên kia, bà vợ cũng rất buồn. Bà không hiểu điều ǵ đă xảy ra sau tất cả những năm tháng sống cùng nhau đó. Ông ấy vẫn không hiểu bà. Bà vẫn rất yêu ông nhưng bà không thể chịu đựng cuộc sống như vậy nữa.



Mặc cho chuông điện thoại reo liên hồi, bà không trả lời dẫu biết rằng đó chính là ông. Bà nghĩ: “Nói làm ǵ nữa khi mọi chuyện đă hết rồi. Ḿnh đ̣i ly hôn mà, giờ đâm lao phải theo lao, nếu không mất mặt lắm”. Chuông điện thoại vẫn cứ reo và bà quyết định dứt dây nối ra khỏi điện thoại.



Bà đă quên rằng ông bị đau tim…


 Ngày hôm sau, bà nhận được tin ông mất. Như một người mất trí, bà lao thẳng đến căn nhà của ông, nh́n thấy thân thể ông trên chiếc đi-văng, tay vẫn giữ chặt điện thoại. Ông bị nghẹt máu tim trong khi đang cố gắng gọi cho bà. Bà đau đớn vô cùng. Một cảm giác mất mát quá lớn bao trùm lên tâm trí.
Bà phải thanh toán tài sản của ông. Khi bà nh́n vào ngăn kéo, bà thấy một hợp đồng bảo hiểm, được lập từ ngày họ cưới nhau, là của ông làm cho bà.


 Kẹp vào trong đó, bà thấy có một mẩu giấy ghi rằng: “Gửi người vợ thân yêu nhất của tôi. Vào lúc bà đọc tờ giấy này, tôi chắc chắn không c̣n trên cơi đời này nữa. Tôi đă mua bảo hiểm cho bà. Chỉ có 100 đô thôi, nhưng tôi hy vọng nó có thể giúp tôi tiếp tục thực hiện lời hứa của ḿnh khi chúng ta lấy nhau. Tôi đă không thể ở cạnh bà nữa. Tôi muốn số tiền này tiếp tục chăm sóc bà. Đó là cách mà tôi sẽ làm nếu như tôi c̣n sống. Tôi muốn bà hiểu rằng tôi sẽ luôn luôn ở bên cạnh bà. Yêu bà thật nhiều!”.



Nước mắt bà tuôn chảy. Bà cảm thấy yêu ông hơn bao giờ hết. Bà muốn nói lời xin lỗi, muốn nói “tôi yêu ông”. Nhưng ông đă không thể nghe được nữa.



…Khi bạn yêu một ai đó, hăy cho họ biết, v́ bạn không lường trước được ngày mai sẽ ra sao. Hăy học cách xây đắp hôn nhân hạnh phúc. Hăy học cách yêu nhau nhiều hơn,  v́ người bạn yêu thương chứ không v́ bất kỳ điều ǵ khác.


.Có bao giờ bạn bỗng giật ḿnh khi nghĩ đến những ǵ ḿnh đă lỡ bỏ qua không ?

 
   

         Một cuộc đời giữa hai cây cột điện Hà Nội:

         bà cụ Nguyễn Thị Yến đă 86 tuổi

 

Ngay giữa ḷng Hà Nội, cách Hồ Gươm chỉ vài chục bước chân, lẩn khuất phía sau những hàng xe hơi sang trọng đầu phố Bảo Khánh có một quán trà đá, đặc biệt đến nỗi bất kỳ ai nh́n thấy cũng không khỏi chạnh ḷng.

Đó là quán trà đá của bà cụ Nguyễn Thị Yến (nay đă 86 tuổi) nằm lọt thỏm giữa hai cây cột điện cách nhau chưa đầy 60 cm. Quán trà đá đặc biệt ấy gần 40 năm qua là “miếng cơm manh áo” của cả một gia đ́nh toàn những người tàn tật, ốm đau, không nơi vá víu.

 

Truân chuyên đời người

Tôi t́m đến quán trà đá đặc biệt này đúng vào thời điểm gió mùa Đông Bắc tràn về sau một vài ngày nắng ấm, những cơn gió lạnh rít lên liên hồi làm cho mặt nước Hồ Gươm cũng trở nên dậy sóng. Người đi đường cũng đă khoác trở lại những chiếc áo ấm dày cộm để chống chọi với một đợt rét mới. Ấy vậy mà đến đầu phố Bảo Khánh, một cảnh tượng khiến tôi không cầm thể cầm nổi ḷng ḿnh, đó là một bà cụ tóc bạc như cước, ngồi co ro dưới chân hai cây cột điện, ḿnh mặc những tấm áo hết sức mỏng manh. Phía trên đầu được che chắn tạm bợ bởi một tấm ván cũ, phía trước là một giỏ xách nhỏ rách nát với đôi ba gói hướng dương, vài bao thuốc lá, mấy phong kẹo cao su và năm, sáu chai nước khoáng. Thấy tôi lại gần, bà cụ lên tiếng mời uống nước.

Tôi ngồi xuống bên cụ mua một phong kẹo cao su, một chai nước khoáng và bắt đầu chuyện. Cụ Yến kể, cuộc đời cụ cũng có thể ví như một cuốn “Truyện Kiều”, cũng đẫm nước mắt và chất chứa đau thương không khác ǵ nàng Kiều trước đây. Tuy không lận đận, truân chuyên như Kiều nhưng cụ lại có những nỗi khổ riêng không ai thấu tỏ.

 

Cụ là người gốc Phú Xuyên (Hà Tây) nhưng lên Hà Nội vào năm 1950. Mẹ bị mù chết sớm, bố vợ nọ con kia nên chẳng hề ngó ngàng ǵ tới cụ. Ở với ông bà ngoại được mấy năm th́ ông bà ngoại chết. Các cậu, các d́ thương t́nh đưa về nuôi nhưng do gia cảnh ai cũng khó khăn nên tuổi thơ của cụ là những tháng ngày đi ở đợ cho nhà người. Năm 20 tuổi cụ lấy chồng và sinh được ba trai một gái. Sống ở quê được một thời gian th́ buộc phải dắt díu nhau lên Hà Nội để kiếm kế sinh nhai, v́ hồi ấy cụ là con mồ côi nên ở quê không được phân ruộng.

 

Những ngày mới lên Hà Nội, cụ phải xoay đủ nghề để nuôi sống cả một gia đ́nh tới sáu miệng ăn. Lúc đầu bán xôi, cháo dạo ở những con phố nhỏ quanh khu vực chợ Đồng Xuân. Bán được 4 năm th́ cô con gái duy nhất đổ bệnh nặng, cụ phải nghỉ bán để ở nhà chăm sóc con.

 

“Thời gian ấy gia đ́nh tôi vô cùng khốn khổ, đồng lương thợ may ít ỏi của ông nhà tôi không đủ trang trải cuộc sống hàng ngày th́ lấy đâu tiền mua thuốc cho con. Thương con quá nhưng không c̣n cách nào khác tôi đành bấm bụng gửi con nhờ hàng xóm trông hộ để ra chợ Đồng Xuân bán phở, rồi chuyển sang bán hoa quả để kiếm tiền nuôi cả gia đ́nh và thuốc men cho các con”.

 

Vắt kiệt sức ḿnh để lao vào mưu sinh, nuôi sống cả nhà khiến cho cụ Yến chả mấy chốc từ một phụ nữ được tiếng “lực điền” đă phải ngă quỵ trước những cơn đau ốm bất thường. Không c̣n sức khỏe để có thể rong ruổi khắp các phố phường bán dạo, nên quán trà đá trở thành chiếc “cần câu cơm” duy nhất lúc bấy giờ mà cụ có thể làm được để nuôi sống các con.

 

Nuôi được con các vừa lúc trưởng thành th́ cũng là lúc người chồng, chỗ dựa tinh thần lớn lao nhất của cụ, bỏ cụ ra đi do một căn bệnh hiểm nghèo. Bố vừa mất chưa được bao lâu th́ các con lao vào giằng xé, tranh giành sở hữu ngôi nhà tập thể khiến cho cụ hết sức đau ḷng. Không c̣n cách nào khác, cụ đành phải bán căn nhà mà cả một đời hai vợ chồng tích góp, dành dụm để chia cho các con. C̣n ḿnh th́ âm thầm đi thuê một căn cḥi nhỏ ở ven sông Hồng để sống cùng cô con gái mắc bệnh teo cơ và tim bẩm sinh.

40 năm không bỏ một buổi chợ

Tôi hỏi cụ: “Cụ ngồi đây cả ngày mà không lạnh sao?” - cụ cúi đầu lẳng lặng, chậm răi đưa miếng trầu vừa giă nhuyễn trong chiếc cối đồng vào miệng, bỏm bẻm nhai rồi đưa ánh mắt xa xăm nh́n về phía Hồ Gươm như đang hồi tưởng về quăng đời cơ cực của ḿnh. Trên khóe mi, hai hàng nước mắt dâng lên ầng ậc. Lẳng lặng một lúc lâu, cụ mới lên tiếng: “Lạnh chứ, ngồi trong nhà c̣n lạnh huống hồ ngồi giữa trời nhưng có lẽ quen rồi nên lạnh thế này chứ lạnh nữa th́ tôi vẫn chịu được. Những hôm lạnh quá th́ mặc thêm nhiều áo để chống lạnh. Lạnh thế nhưng gần 40 năm qua tôi chưa hề bỏ buổi chợ nào trừ ngày giỗ ông nhà tôi và hai ngày Tết”.

Hàng ngày, cứ đều đặn 6h vào mùa đông và 5h30 vào mùa hè, cụ đă có mặt ở đây. Bán cho tới 11h đêm mới về nhà nghỉ. V́ không có vốn nên cũng không dám buôn bán ǵ nhiều. Trước đây, ngoài bán những thứ lặt vặt này cụ c̣n bán cả trà đá nhưng có một lần v́ mắt mờ không nh́n thấy rơ, cụ vô t́nh rót nước vào chiếc chén c̣n đọng một ít cặn, vậy là bị người khách giơ thẳng chiếc chén vào mặt quát mắng khiến cụ thấy nhục nhă quá nên thôi.

 

Mặc dù khách hàng đến với cụ chủ yếu cũng là những người lao động, mỗi lần chỉ là vài điều thuốc, một gói hướng dương... nhưng v́ thông cảm với hoàn cảnh của cụ nên dù ở xa họ vẫn t́m đến mua hàng. “Tôi nói thật, bán cái này thu nhập không đáng kể đâu mà chủ yếu là nhờ cơm rơi lộc văi nhiều. Nghĩa là nhiều người mua người ta thấy thương cho hoàn cảnh của ḿnh nên tiền thừa người ta biếu luôn không lấy. Số tiền đấy để dành, ăn tằn ăn tiện và thuốc men cho cô con gái” - cụ Yến thật ḷng chia sẻ.

 

Cụ c̣n cho biết thêm: “Tôi đi thế này để khuây khỏa là chính chứ ở nhà nh́n bốn bức tường, nh́n các con tôi lại đau ḷng thêm. Ba đứa con trai, một con gái nhưng đứa nào bây giờ cũng bệnh tật ốm đau.

Thằng cả trước là bộ đội, ra quân được một thời gian th́ bị ung thư rồi ra đi để lại cho vợ nó một nách hai đứa con mọn. Bản thân cô con dâu cả cũng bị bệnh tim nặng.

 Thằng thứ hai vốn là công nhân nhà máy nước nhưng trong một lần đang làm th́ không may bị ống nước đè gẫy chân. Bây giờ trở nên tàn phế, không làm được ǵ.

 

Thằng út th́ trước cũng đi làm linh tinh nhưng giờ lại bị thất nghiệp, ở nhà trông chờ vào đồng lương của vợ là công nhân vệ sinh nhà máy nước. C̣n cô con gái duy nhất năm nay đă 36 tuổi nhưng bị teo cơ từ nhỏ nên phải nằm một chỗ, không chồng con.

 

Hàng tháng tôi vừa phải kiếm đủ tiền để nuôi sống ḿnh vừa phải phụ giúp cho chúng nó và lo thuốc thang cho cô con gái. Nhiều lúc tính thôi không bán hàng nữa nhưng ở nhà th́ lại chẳng biết bấu víu vào đâu”.

 

Thùy Duyên mang tặng cụ Yến chiếc radio.

 

Trong lúc chúng tôi đang tṛ chuyện th́ có một cô gái, ăn mặc khá sành điệu mang đến biếu cụ Yến một chiếc radio. Cô tên Nguyễn Thị Thùy Duyên - phiên dịch tiếng Trung cho một công ty. Một lần lên mạng, cô nh́n thấy h́nh ảnh của cụ Yến do một số bạn trẻ chụp rồi đưa lên trên một diễn đàn, vậy là mỗi lần có thời gian rỗi cô lại t́m đến tṛ chuyện với cụ. “Qua mấy lần tṛ chuyện, thấy bà ngồi một ḿnh, không có ai tṛ chuyện cùng rất buồn nên em hỏi bà thích nghe đài không th́ bà bảo là rất thích nhưng không có tiền mua đài, vậy là em mua biếu bà để bà nghe cho đỡ buồn...” -  Thùy Duyên