Đem đời vào đạo

 
   

Tạp ghi Huy Phương

Tôi luôn luôn mang ư nghĩ chùa luôn luôn là nơi tĩnh lặng và vắng vẻ nhất, nên khi lớn lên thấy chùa ở “chốn lao xao”, gần gũi với trần tục, ḷng tôi cảm thấy mất mát đi một điều ǵ. Trên sân khấu “đời” được dựng lên tại một sân chùa mà bối cảnh có ghi là ngày Đại Lễ Phật Đản, tu sĩ cùng lên sân khấu tŕnh diễn với ca sĩ. Trong khi một nam ca sĩ hát bài “Đời Tôi Cô Đơn” của Nguyễn Ánh 9 th́ vị tu sĩ nhại lời bài hát này thành “Đời Tôi Đi Tu”. Ca sĩ vừa hát xong câu “đời tôi cô đơn, nên yêu ai cũng đớn đau” th́ thầy tiếp lời “đời tôi đi tu nên tôi phải ăn chay...” Trong tiếng nhạc xập x́nh và tiếng reo ḥ cổ vũ của “thiện nam tín nữ”, tu sĩ này lại “tự biên tự diễn” hát tiếp: “Đời tôi đi tu nên tôi phải mặc áo nâu”, rồi “đời tôi đi tu nên phải cạo đầu... không để râu!” Một tu sĩ trẻ tuổi khác lên sân khấu choàng cho thầy một ṿng hoa, rồi quư tín nữ reo ḥ: “bis... bis”. Nói theo văn chương b́nh dân: thiệt là vui hết biết! Hoạt cảnh này được phổ biến trên You Tube khắp nơi cho bà con xa gần biết đến giọng hát của thầy.

Tuấn Vũ  song ca cùng Thầy Phước Niệm

Tuấn Vũ ca               “Đời Tôi Cô Đơn”

Thầy Phước Niệm ca nhại lời     “Đời Tôi Đi Tu”

 Xin  quư Phật tữ lắng nghe bản SONG CA này

     Vị  này thích ánh đèn sân khấu đă đành, nhưng lại đem chuyện tu hành lên đây mà diễu cợt để mua tiếng cười của bá tánh, thật khó coi. Người đến chùa lại không ư thức được sự việc, thấy thầy lên sân khấu hát hỏng, mà lại hát tếu th́ lấy làm vui như gặp được Bảo Quốc, Tùng Lâm. Có vị nữ tu lại lên sân khấu, mặc áo rằn ri, đóng vai người lính VNCH để hát bài “T́nh Anh Lính Chiến”, thật là đem chuyện trần tục vào chốn thiền môn.

Ngày nay nhạc đạo, nhạc thiền không có mấy v́ không có ai sáng tác, sáng tác ra không có người hát. Không ai đem nhạc đạo vào khiêu vũ trường hay ṣng bài, nhưng nhạc đời bây giờ đem vào chùa chiền quá nhiều, ca nhạc cho người đến chùa vui, chỗ nào vui th́ đông người, đông người có chuyện “hùn phước” lớn, phước lớn th́ chùa lớn, chùa lớn th́ thầy vui mà đệ tử cũng vui. Thói đời, người ta thích lui tới chùa lớn hơn là đi chùa nhỏ. Không có bản nhạc t́nh ái nào bị cấm hát trong sân chùa, nên từ “anh yêu em”, hay “t́nh phụ t́nh lỡ”, những ǵ than văn, khổ đau của cuộc đời này đều được các ca sĩ đem vào chùa. Có khi vị trụ tŕ ngồi chủ tọa buổi ca nhạc, được người MC kính cẩn thưa: -“Thưa Thầy Thầy thích yêu cầu bài ǵ?” -“Ḿnh ơi!” Thầy đáp, không cần một giây suy nghĩ. Đám đông reo ḥ. Xin quư vị một tràng pháo tay! Vui quá là vui! Ca sĩ th́ đương nhiên phải phấn son, ăn mặc hấp dẫn, đôi khi thiếu kín đáo, đó là chưa nói chuyện hở hang đang đứng trên bục cao. Vào chùa mà hát nhạc đạo th́ ai nghe, người ta kêu buồn ngủ!

Tại một ngôi chùa lớn, trong một ngày lễ lớn tại Texas, tác giả bài viết này có dịp tham dự, đă mục kích chuyện ca sĩ “lơn” nhau trên sân khấu. Nam ca sĩ nổi tiếng này được mời từ Cali sang, sau một màn song ca, đă cao hứng nói với nữ ca sĩ: “Em ơi! Có một việc mà anh làm một ḿnh không được! Em giúp anh đi!” Thế mà đám đông trần tục cũng cười rồi vỗ tay.

V́ sao bây giờ chùa lại gần chợ đông vui, có đốt pháo múa lân, không khác ǵ đời. Chùa xây gần chợ nghĩa là đem đạo vào đời, để cảm hóa, xây dựng con người nhưng đem nhạc t́nh ái vào chùa là đem đời ô trọc vào đạo. Thay v́ người có ḷng với đạo, cổ xúy cho nhạc đạo, hát lên cho ḷng thanh thản trong sạch, đó là công đức, c̣n như lấy điều vui làm trọng là phá đạo. Chùa chiền không phải là nơi thi hoa hậu, dù là hoa hậu áo lam, cũng phải là nơi cổ xúy loại nhạc “yêu em thật lâu, yêu em thật sâu”. Nếu ngày nay lên chùa là v́ ham vui, hay làm cho chùa vui để thiên hạ đến chùa cho đông, th́ đạo Phật chẳng mấy chốc mà suy vi. Chốn thiền môn mong được nghe tiếng kinh kệ và mùi trầm hương, không phải là nơi đượm mùi son phấn và lời ca hát trần tục. Tại Mỹ, tôi là người đă có dịp, mới đây thôi, gặp gỡ nhiều tu sĩ c̣n trẻ tuổi, lớn lên sau năm 1975, được đào tạo tại Việt Nam, đă được gửi đi du học ở Ấn Độ, hút thuốc và uống bia một cách công khai trước mắt tôi, như vậy làm sao biết được những hành động khác ở chốn riêng tư.

Cảnh và người thay đổi quá nhiều, mà ḷng đứa trẻ năm xưa, dù ngày nay đă trở thành một ông già gần đất xa trời, vẫn không có ǵ thay đổi, vẫn như c̣n nghe tiếng lá bàng rụng trong sân chùa của những ngày tháng cũ.