Một ngày nào trên bến cô liêu
Xóm bên sông tiêu điều
Buồn hắt hiu mây chiều
Đ̣ của người thôn nữ
Chờ đưa người viễn xứ
Đi muôn nơi xa xôi
Xây hướng cuộc đời



Rộn ràng ḷng cô gái đôi mươi
Thắm trên môi nụ cười
Nh́n toán quân qua rồi
Chợt thấy ḷng lưu luyến
Và tâm hồn xao xuyến
Trông anh trai phong sương
Em thấy mà thương.

Ai biết ai hay mắt đợi mắt chờ
Nhớ anh nhớ từ dạo ấy
Biên cương xa xôi,
Người em thương biết chăng
thôn nữ chèo đ̣ chiều nào
đầu tiên đă yêu.
Người đi tha phương
Con đ̣ chiều nay tơ vương
mang nhiều t́nh thương.
Sương rơi mong manh
Bến sông em vắng lạnh
Tiếng ai ru lướt nhanh
Đêm đêm mong anh
Với trọn ư lành

Rồi chiều nào nắng tắt trên đê
Toán quân xưa trở về
Màu chiến y phai rồi
Người anh từ muôn lối
Về mang niềm vui mới
Đôi tay vun muôn hoa,
Hoa sắc Cộng Ḥa

Và chiều nay trên bến cô liêu
Bớt hoan sơ tiêu điều
Giọng hát vui sông chiều
T́nh của người thôn nữ
Vừa trao người viễn xứ
Trên sông xưa mênh mông
Đôi bóng đẹp đôi.