EM B NGAY THẲNG

 

Nh văn Pcaut, người Php, c kể lại một cu truyện c thật v đầy xc động, m ng đ gặp một lần trong đời để rồi vẫn cn nhớ mi, khng thể no qun được.

 

Cu truyện như sau:

 

Một hm, ti vừa ra khỏi nh th một em b trạc 12 tuổi chạy đến van ni ti mua gip em một hộp dim quẹt. Động lng thương, ti rt v ra định mua, nhưng ti lại chỉ c ton tiền chẵn. Ti đang ngần ngại th thằng b ni ngay: Khng sao ng ạ, xin ng cứ vui lng đưa tiền cho chu, chu sẽ chạy đi tm chỗ đổi tiền rồi trở lại trả cho ng ngay.

 

Ti nhn thằng b với một thong nghi ngờ. N vội ni: Thưa ng, chu khng phải l một thằng ăn cắp đu ạ!
 
   

Quả vậy, gương mặt xanh xao của n c vẻ thnh thật đến mức tự ho. Ti liền trao cho n một đồng tiền vng, v n chạy biến ngay về hướng cuối phố. 5 pht tri qua, rồi 10 pht, ti bắt đầu hồ nghi sự ngay thẳng của thằng b. V nửa giờ sau th ti hết kin nhẫn, bỏ đi tiếp tục cuộc dạo phố, lng thầm nhủ sẽ chẳng bao giờ cn tin vo những bọn lu lổng đầu đường x chợ như thế nữa...

Buổi trưa, khi về tới nh, đng chỗ ban sng th ti lại thấy một đứa b hơn, chỉ độ 8, 9 tuổi, khun mặt giống thằng ăn cắp như tạc. Nt mặt n bộc lộ một sự lo u tuyệt vọng. N thổn thức ni với ti: Thưa ng, c phải ng đ đưa cho anh chu một đồng tiền vng khng ạ? Đy l chỗ tiền lẻ. Chnh anh chu nhờ gửi lại cho ng. Chng chu đều l trẻ mồ ci nhưng khng phải l bọn ăn cắp. Anh chu khng thể trao tận tay ng ngay lc sng l v anh chu đ bị xe đụng khi vội chạy đi tm chỗ đổi tiền. Chu... chu sợ rằng anh chu chết mất thi...

Ti bng hong vội hỏi thằng b trong tiếng nghẹn ngo: Thế by giờ anh chu nằm ở đu? Dắt bc đến gặp anh chu ngay đi...

Ti rảo bước gần như chạy sau em b. Chng ti rời khỏi những khu phố giu sang để lch vo những con hẻm lầy lội tối tăm của một khu lao động ngho khổ. Em b dừng lại trước một căn lều xiu vẹo. Trong một x tối, ti nhận ra thằng b bn dim quẹt ban sng. N nằm di bất động trn một đống o quần cũ rch, mặt trắng bệch v mất kh nhiều mu. N thều tho nhn ti: Thưa ng, xin ng lại gần chu hơn một cht với...

Ti tiến lại gần, quỳ một chn, ci xuống đỡ lấy bn tay nhỏ b v lạnh ngắt. Em ni với ti, nh mắt lấp lnh niềm vui ngy thơ: Em chu đ đưa chỗ tiền lẻ cho ng rồi phải khng ạ? ng thấy khng, chng chu đu c phải l những đứa lừa gạt v ăn cắp. Chu chỉ c mnh n l em ruột, chu bị tai nạn thế ny, rồi đy... i trời ơi, rồi đy em chu sẽ ra sao đy?

Ti lặng lẽ ci xuống hn ln vầng trn bị giập nt v vết thương của em, v ti đ hứa với em rằng ti sẽ hết lng chăm sc thằng b thay cho em. Ti ni chuyện với em được một lc, bn tay gầy guộc của em cứ để mi trong tay ti...

Tội nghiệp thằng b, ti biết vết thương rất trầm trọng, khng cn c thể lm g để kịp cứu chữa cho em. Thằng b c lẽ đ cố gắng thoi thp sống chỉ cốt để gặp được ti, trăn trối một lời cuối cng. By giờ th em khng cn rn rỉ đau đớn nữa, đi mắt em liếc nhn đứa em thn yu rồi chớp chớp nhn ti với một vẻ bnh thản gần như hạnh phc...

Đấy, người bạn b nhỏ của ti đ chết như thế đấy. Thằng b đ cho ti biết thn phục v thương cảm trước một tm hồn trẻ thơ v cng trong trắng ngay giữa cảnh đời ngho kh v đau khổ đến cng cực...