Tôi làm dâu  người Bắc

                                                                               Ngô Thị Vân

 

Các cụ  xưa thường bảo:    ” con gái muốn lấy chồng  th́ Công, Dung, Ngôn, Hạnh phải hoàn toàn”.   Về phần tôi, th́ rất vụng về trong việc bếp núc, gia chánh; nhan sắc bị chấm dưới trung b́nh, không có tài nói năng bặt thiệp; trong bốn điều kiện kể trên,  “ Hạnh” có thể  xem tương đối khá. Vậy mà tôi đă lấy chồng và  lại làm dâu người Bắc.!

 
   

Nhớ lần đầu tiên sau đám cưới, chúng tôi phải đến nhà bác Trưởng của chồng tôi để giỗ cụ nội.  Đêm hôm  ấy trẳn trọc măi không ngủ được v́ lo không hiểu ngày mai phải làm dâu như thế nào. Giận ḿnh đă không  chịu học gia chánh trước khi đi lấy chồng, bây giờ có muốn học khóa cấp tốc cũng không c̣n kịp nữa.

Khi đến nhà Bác Trưởng, trong nhà đông chật người, tôi đă muốn chùng bước lại, nhưng vẫn phải làm gan chào mọi người, rồi đi thẳng  vào trong bếp.  Đây là “chiến trường”  khó khăn nhất mà tôi phải đương đầu!. Bác gái,các thím, các chị lăng xăng kẻ chiên, người xào, người chặt thịt, kẻ thái rau. Tôi đánh bạo đến thưa với Bác dâu tôi: ” Thưa Bác có việc ǵ cho cháu phụ ạ” Bác nh́n quanh, rồi đưa cho tôi một bát có những cọng lá xắt nhỏ và bảo:”  Gần xong hết rồi, thôi nhờ cháu rắc lá chanh lên hai đĩa thịt gà hộ Bác.”

Ối giởi ơi, ai lại bỏ lá

chanh lên đĩa thịt vịt       Việc ǵ  chứ rắc lá chanh lên thịt gà th́ quá dễ.Cầm bát lá chanh 

 này thế ?                      mà trong  bụng mừng rơn.  Không t́m thấy hai đĩa thịt gàđâu,

tôi nghĩ có lẽ  ai đă mang lên bàn thờ trước rồi. Vửa đi lên gác vừa nghĩ thầm-người Bắc ăn ǵ  mà kỳ quá, ngưởi Trung ḿnh ăn trái chanh chứ ai lại đi ăn  lá chanh bao giờ;  mà cũng may là lá chanh đă xắt sẵn, chứ ban năy nếu Bác gái đưa cho tôi bát lá chanh  chưa xắt, chắc chắn tôi cứ việc  vậy mà bỏ lá chanh lên đĩa thịt gà! Số ḿnh vậy mà vẫn c̣n hên, nếu không sẽ làm tṛ cười cho thiên hạ.

Trên bàn thờ, tôi thấy nào là thịt lợn, thịt ḅ, tôm cua xào; chỉ có 2 điă mầu nâu đỏ, cũng có đùi có cánh, tôi nghĩ chắc đây là  hai đĩa thịt gà bác tôi đă nói. Thế là cứ việc  rắc những sợi lá chanh lên hai đĩa thịt ấy, lại c̣n rắc ṿng quanh ṿng  co cho nó có vẻ mỹ thuật. Xong việc, tôi cảm thấy  hân hạnh là ḿnh cũng có “đóng góp” trong ngày giỗ bên nhà chồng.

 Vừa đi xuống nửa cầu thang, nghe giọng bà chị họ oang oang “ thịt gà chặt xong rồi đấy, ai bỏ hộ lá chanh lên nhé” Thôi chết cha tôi rồi! Thế ban năy tôi rắc lá chanh lên hai đĩa thịt ǵ?  Đúng rồi, chắc là  hai đĩa thịt  vịt quay, ban năy đă ngờ ngợ.  Thế là  ba chân bốn cẳng chạy vội lên bàn thờ, vừa bốc, vừa lượm những sợi lá chanh ra khỏi hai đĩa thịt vịt. Làm bộ tỉnh khô, tôi đi xuống nhà bếp, bảo là không thấy hai đĩa thịt gà trên bàn thờ, nên đem  bát lá chanh xuống lại. Bây giờ mới đúng là  thịt gà! Gà luộc trắng phau phau; vậy là làm bộ ung dung rắc lá chanh mà trong ḷng nghĩ thật hú vía!.

Tưởng mọi chuyện đă êm đẹp, chẳng ai hay biết được bao nhiêu “biến cố” đă xẩy ra, nhưng ôi thôi, khi mọi người sắp sửa  ngồi vào bàn ăn, tôi giật ḿnh khi thấy hai điă thịt vịt vẫn c̣n phơ phất mấy cộng lá chanh. Ác một nỗi, lá chanh mầu xanh la lục lại càng nổi bật trên nền mầu nâu đỏ của thịt vịt quay. Tôi chỉ muốn đưa tay bốc, mà mọi người đứng quanh bàn ăn quá đông, không có cách ǵ “đột kích” được nữa. Bây giờ chỉ c̣n  cầu Trời, khấn Phật  đừng ai để ư đến mấy cọng lá chanh  ác ôn đấy nữa thôi.

 
 

 

Khi mọi người bắt đầu ngồi vào bàn ăn, trống ngực tôi đánh liên hồi, chỉ muốn chui xuống gầm bàn, khi Bác  Trưởng  đưa đôi đũa gắp miếng thịt, rồi bỗng la lên :” Ối  giời ôi, ai mà bỏ lá chanh lên đĩa  thịt vịt này vậy?”

Phải t́m ra một lư lẽ ǵ  để giải thích gấp, v́ bốn con mắt của bác gái và bà chị họ đang quay về phía tôi chờ đợi câu tră lời. Tôi bỗng nh́n thấy quạt máy đang quay, nên nảy ư nghĩ nói liều:” Da, ban năy cháu mang hai đĩa thịt gà lên bàn thờ, đi ngang qua cái quạt máy, nó quạt một cái,  làm mấy sợi lá chanh từ hai đĩa thịt  gà bay qua hai điă thịt vit.” Bây giờ th́ tất  cả mọi người quay cả lại nh́n tôi! ! ! !.