Sakya Muni Buddha

 

      TỪ là sống với thương yêu
        
BI là thấy khổ ḷng nhiều xót xa.
       
HỶ là vui sống, chan ḥa
       
XẢ là buông bỏ, thứ tha mọi điều...
 
      Bốn điều Phật dạy không nhiều
     Con hành chưa được bao nhiêu, thiệt buồn!


                                 

                              Th Tánh Tuệ

 
   

Có hai loại bố thí

Có hai loại bố thí: Trong sạch và không trong sạch.

1) Thế nào là bố thí không trong sạch?

Đó là bố thí v́: tư lợi, bất kính, chán ghét, yếu hèn, muốn dụ dỗ, sợ chết, muốn chọc tức, ghen tức, ganh đua, kiêu ngạo, cầu danh, tránh né sự nguy hiểm, muốn mê hoặc ḷng người,... Tóm lại bố thí v́ một cái tâm xấu xa, không nghĩ đến sự an vui hay lợi ích cho người nhận.

2) Thế nào là bố thí trong sạch?
 


Nói một cách giản dị, đó là sự bố thí có tánh cách ngược lại những ǵ đă tả ở phần trên. C̣n có nghĩa là Bố thí mà muốn đem lại lợi
ích cho người nhận.

Vừa kể trên là sự bố thí trong sạch cho tất cả mọi người. Riêng cho Phật tử th́ Bố thí trong sạch c̣n có nghĩa là bồi đắp công đức cho sự giải thoát, tức Niết Bàn (Nirvàna).

Phải bồi đắp cách nào? Bằng cách bố thí với tâm trong sạch, không cầu phước báo của Trời (Deva), người (Manusya), không cầu sự sung sướng trong đời này và đời sau, chỉ cầu giải thoát của Niết Bàn, bố thí với tấm ḷng cung kính (satkàra) hoặc từ bi (maitŕkarùna).

Trong lúc chưa chứng được hoàn toàn quả Niết Bàn, ta vẫn tái sinh ở cảnh an vui của Trời, người (mặc dù không cố ư cầu), đó là do nghiệp báo tốt của sự bố thí trong sạch. 

Đức Phật có nói rằng: 'Trên đời này có hai hạng người rất là hiếm có:

1) Một vị Tỳ Khưu đă hoàn toàn giải thoát trong số các tu sĩ lang thang (pravajita)
2) Một người biết bố thí trong sạch trong số các cư sĩ tại gia (Anguttara I).
Namo Sakya Muni Buddha

 

Cứ ngỡ...

 Cứ ngỡ nhà tu không biết yêu?

Sống không t́nh cảm, sống cô liêu
Tháng ngày chỉ biết câu kinh kệ
Chôn đời trong nếp sống quạnh hiu.

Vỡ lẽ... nhà tu cũng biết yêu!
Mà không yêu một, lại yêu nhiều.
Sang, hèn, đẹp, xấu.. đều yêu cả
Tim này không biết rộng bao nhiêu!

 

Cứ tưởng nhà tu chẳng biết buồn
Ai dè có lúc... lệ thầm tuôn,
Thương đời thống khổ hoài mê đắm
Chẳng biết phương nao hướng cội nguồn...
- Đă thế, c̣n không thương mến nhau!
Lại gây chồng chất những cơn đau.

'' Đường đời chật chội hoài chen lấn ''
Cửa đạo thênh thang.. măi lắc đầu!
 


Cứ tưởng nhà tu chẳng biết cười
Ngờ đâu.. ''hàm tiếu'' rạng trên môi .
Du hành bất chợt dừng chân lại
Vui thấy người kia giúp đỡ người...

 

Cứ ngỡ nhà tu chẳng có T́nh
Ai ngờ... t́nh rộng tới muôn sinh.
Cỏ, cây, sông, núi.. đều ôm trọn
Mà vắng bên ḷng những sắc, thinh...
.. Vẫn yêu như gió qua màn lưới
Chẳng vướng vào đâu, trút cạn t́nh
Nắm tay bằng hữu cùng đi tới
Lồng lộng niềm thương trong tiếng Kinh.

Cứ nghĩ nhà tu sống lạ lùng
Đâu dè... tâm đẹp, ư bao dung.
Sông Hằng bao nước t́nh bao lượng
Có sống gần ai mới tận cùng .
 

Thích Tánh Tuệ
Xứ Ấn trước thềm '' Hoa Ưu Đàm nở ''