Số Phận Con Người : SỐNG,  CHẾT:

                              Hăy thong thả Sống

                                                                                                              Trần Mộng Tú

Nhiều khi chúng ta sống mà quên bẵng đi là ḿnh có thể chết bất cứ lúc nào. Ta hối hả sống, vui, buồn, khỏe, yếu, ta cứ lướt qua rồi không ngoái đầu lại nh́n chuỗi ngày tháng ta đă tiêu hao của một đời người.

Cho đến khi có một người bạn vừa ngă bệnh, bệnh nặng, không biết sẽ mất đi lúc nào, lúc đó ta mới xa, gần, hốt hoảng gọi nhau. Tưởng như chưa từng có người bạn nào “Chết” bao giờ. Hay ta có một người thân trong gia đ́nh, đang rất khỏe vừa báo tin bị bệnh hiểm nghèo. Gia đ́nh, họ hàng cuống lên, sợ hăi như chưa nghe đến ai nói về cái chết bao giờ, chưa chứng kiến cảnh vào bệnh viện, cảnh tang ma bao giờ.

 
   

Cả hai người trên có thể đă ngoài 70 tuổi. Lạ thật! Cái tuổi nếu có chết th́ cũng đă sống khá lâu trên đời rồi, sao những người chung quanh c̣n hoảng hốt thế. Hóa ra người ta, không ai muốn nghe đến chữ “Chết” dù chữ đó đến với ḿnh hay với người thân của ḿnh.

H́nh như không ai để ư đến mỗi sáng chúng ta thức dậy, nh́n thấy mặt trời mọc (nếu c̣n để ư đến mặt trời mọc) là chúng ta đă tiêu dùng cái ngày hôm qua của đời sống ḿnh. Có người v́ công việc làm ăn, cả tuần mới có thời giờ ngửng mặt nh́n lên mặt trời. Buổi sáng c̣n tối đất đă hấp tấp ra đi, buổi chiều vội vă trở về lúc thành phố đă lên đèn, làm ǵ nh́n thấy mặt trời. Nhưng mặt trời vẫn nh́n thấy họ, vẫn đếm mỗi ngày trong đời họ. Họ tiêu mất cái vốn thời gian của ḿnh lúc nào không biết. Tiêu dần dần vào cái vốn Trời cho mà đâu có hay. Rồi một hôm nào đó bỗng nh́n kỹ trong gương, thấy ḿnh trắng tóc. Hốt hoảng, tiếc thời gian quá! Khi nghe tin những người bạn bằng tuổi ḿnh, bệnh tật đến, từ từ theo nhau rơi xuống nhanh như mặt trời rơi xuống nước, họ vừa thương tiếc bạn vừa nghĩ đến phiên ḿnh.

Thật ra, nếu chúng ta b́nh tâm nghĩ lại một chút, sẽ thấy “Cái chết” nó cũng đến tự nhiên như “Cái sống” . Đơn giản, ḿnh phải hiểu giữa sống và chết là một sự liên hệ mật thiết, v́ lúc nào cái chết cũng đi song song từng ngày với cái sống.

Dẫu biết rằng, đôi khi có những cái chết đến quá sớm, nhưng ta cũng đâu có quyền từ khước chết.

Tôi biết có người mẹ trẻ, con của bạn thân tôi. Chị bị ung thư, chị cầu xin Thượng Đế cho sống đến khi đứa con duy nhất của ḿnh vào Đại Học. Chị không cưỡng lại cái chết, chị chỉ mặc cả với Thượng Đế về thời gian v́ con chị lúc đó mới lên 3 tuổi. Thượng Đế đă nhận lời chị. Ngày con chị tốt nghiệp Trung Học, chị ngồi xe lăn đi dự lễ ra trường của con và tuần lễ sau chị qua đời. Trong suốt mười mấy năm trị bệnh, chị vẫn làm đủ mọi việc: chị đội tóc giả đi làm, đến sở đều đặn, lấy ngày nghỉ hè và ngày nghỉ bệnh đi trị liệu.

Những bạn làm chung không ai biết chị bị ung thư, ngay cả xếp của chị. Khi họ biết ra, th́ là lúc chị không đứng được trên đôi chân ḿnh nữa. Chị sửa soạn từng ngày cho cái chết với nụ cười trên môi. Vẫn vừa đi làm, vừa cơm nước cho chồng con, ân cần săn sóc cha mẹ, hiền ḥa giúp đỡ anh em trong nhà, chị mang niềm tin đến cho tất cả những người thân yêu của ḿnh. Sau ba năm chị mất, cậu con trai mỗi năm vẫn nhận được một tấm thiệp sinh nhật mẹ viết cho ḿnh (Mẹ đă nhờ qua người d́ gửi hộ). Hôm sinh nhật 21 tuổi của cậu cũng vào ngày giỗ năm thứ ba của Mẹ, cậu nhận được tấm thiệp mừng sinh nhật ḿnh, với ḍng chữ nguệch ngoạc, chị viết cho con: Mừng sinh nhật thứ 21 của con. Hăy bước vui trong đời sống và nhớ rằng mẹ luôn luôn bên cạnh con. Tôi đọc những ḍng chữ mà ứa nước mắt.

Tôi nghĩ đến chị với tất cả ḷng cảm phục. Chị là người biết sống trong nỗi chết. Khi không thắng được bệnh tật, chị biết ḥa giải với nó để sống chậm lại với nó từng ngày cho con ḿnh. Chắc “Cái chết” cũng nhân nhượng với chị, thông cảm với chị như một người bạn.

Một chị bạn kể cho nghe về một bà bạn khác. Bà này mới ngoài sáu mươi, nhanh nhẹn, khỏe mạnh và tính nết vui vẻ, yêu đời. Nhưng khi nào đi ra khỏi nhà bà cũng mang theo một bộ quần áo đặc biệt, đủ cả giầy vớ bỏ vào một cái túi nhỏ riêng trong va-li. Hỏi bà, sao lại để bộ này ra riêng một gói vậy, bà thản nhiên nói:“Nếu tôi chết bất th́nh ĺnh ở đâu, tôi có sẵn quần áo liệm, không phiền đến ai phải lo cho ḿnh.” Bà mang theo như thế lâu lắm rồi, tôi không biết có khi nào bà ngắm nghía măi, thấy chưa dùng tới, bà lại đổi một bộ mới khác cho ưng ư không? Giống như người phụ nữ sắp đi dự tiệc hay cầm lên, để xuống, thay đổi áo quần sao cho đẹp. Đi vào cái chết cũng có thể coi như đi dự một đám tiệc.

Tôi nghĩ đây là một người khôn ngoan, sẵn sàng cho cái chết mà bà biết nó sẽ đến bất cứ lúc nào. Bà đón nhận cái chết tự nhiên, giản dị như đi dự tiệc, hay một chuyến đi xa, đi gần, nào đó của ḿnh.

Nhưng không phải ai cũng nghĩ về cái chết giản dị như vậy. Phần đông muốn được sống lâu, nên bao giờ gặp nhau cũng thích chúc cho nhau tuổi thọ. Thích hỏi nhau ăn ǵ, uống ǵ cho trẻ trung măi. Loài người nói chung, càng ngày càng thích sống hơn chết. Họ t́m kiếm đủ mọi phương thuốc để kéo dài tuổi thọ. Người ta ức đoán, trong một tương lai rất gần, loài người có thể sống đến 120 tuổi dễ dàng với những môn thuốc ngăn ngừa bệnh tật và bồi dưỡng sức khỏe.

Rồi người ta sẽ c̣n tạo ra những bộ phận mới của nội tạng để thay thế cho những bộ phận gốc bị nhiễm bệnh. Gan, ruột, bao tử v.v, sẽ được thay như ta thay những phần máy móc của một cái xe cũ. Chúng ta, rồi sẽ sống chen chúc nhau trên mặt đất này.

Chỉ tiếc một điều là song song với việc khám phá ra thuốc trường thọ người ta cũng phải phát minh ra những người máy (robot) để chăm sóc những người già này, v́ con cháu quá bận (chắc đang chúi đầu t́m thuốc trường sinh) không ai có thời giờ chăm sóc cha mẹ già. Theo tôi, ngắm nh́n h́nh ảnh một cụ ông hay một cụ bà lưng c̣ng, tóc bạc, đang cô đơn ngồi trong một căn buồng trống vắng, được một người máy đút cơm vào miệng, thật khó mà cảm động, đôi khi c̣n cho ta cái cảm giác tủi thân nữa.

Nhưng sống như vậy mà có người vẫn thích sống. Một người đàn ông ngoài bẩy mươi, bị bệnh tim nặng, đang nằm trong pḥng đặc biệt (ICU) lúc mơ màng tỉnh dậy, nhắn với các con cháu là khi nào vào thăm không ai được mặc áo mầu đen. Ông kiêng cữ mầu của thần chết. Ông quên rằng thần chết, đôi khi, có thể đến với chiếc áo mầu hồng.

Thật ra, chính nhờ “cái chết” cho ta nhận biết là “cái sống” đẹp hơn và có giá trị hơn, dù có người sống rất cơ cực vẫn thấy cuộc đời là đẹp.

Những bậc thiên tài, những nhà văn lớn đă tự t́m về cái chết khi họ bắt đầu nh́n thấy cái vô vị trong đời sống như nhà văn Ernest Hemingway, Yasunari Kawabata và họa sĩ Vincent van Gogh, v.v… Chắc họ không muốn sống v́ thấy ḿnh không c̣n khả năng hưởng hết vẻ đẹp của “cái sống” nữa. Họ là một vài người trong số nhỏ trên mặt đất này sau khi chết để lại tên tuổi trên những trang sử, lưu lại hậu thế, c̣n phần đông nhân loại, sau khi chết một thời gian, không để lại một di tích nào. Con cháu có thờ cúng được một hai thế hệ, sau đó tên tuổi mờ dần, mất hẳn theo ngày tháng, v́ chính những kẻ thờ phụng đó lại tiếp theo nằm xuống cùng cát bụi.

 
 

 

Đời sống con người chóng qua như cỏ, như bông hoa nở trong cánh đồng, một cơn gió thoảng đủ làm nó biến đi, nơi nó mọc cũng không c̣n mang vết tích.(Thánh Vịnh)

Thượng Đế khi đem ḿnh vào đời, có hỏi ư kiến ḿnh đâu. Nên chắc chắn là khi Ngài gọi ḿnh đi cũng chẳng cần thông báo trước.

Chúng ta cứ thong thả sống từng ngày, khi nào chết th́ chết, mặt trời mọc rồi mặt trời lặn, bông hoa nở rồi bông hoa tàn, thế thôi.

Tại sao ta phải cay cú với cái chết? Hăy dùng trí tưởng tượng của ḿnh, thử h́nh dung ra một thế giới không có cái chết(*)

Chắc lúc đó chúng ta sẽ không c̣n không khí mà thở chứ đừng nghĩ đến có một phiến đất cho bàn chân đứng.

Trần Mộng Tú