Thế Thái nhân t́nh

                         của xă hội Việt  thế kỷ 20

                                                       tác giả:  PXK

 

Nhà thơ Tố Hữu đă từng phát biểu: ''Văn học không chỉ là văn chương mà thực chất là cuộc đời. Văn học sẽ không là ǵ cả nếu không v́ cuộc đời mà có. Cuộc đời là nơi xuất phát cũng là nơi đi tới của văn học''.    Từ câu nói của Tố Hữu, chúng ta có thể nói  Văn học là bút tích của cuộc đời, hay nói cách khác  văn học là bút tích  những sinh hoạt  hằng ngày  của xă hội . Nói đến văn học  thế kỳ  20, tự nhỉên,  chúng ta nghĩ ngay đến các tác  phẩm văn chương  ( văn  &  thơ phú ) và  nghĩ ngay đến  âm nhạc…  Khi đọc các tác phẩm văn chương, cũng như nghe  những bài nhạc , người độc giả  hay người thính giả  nghỉ ngay đến văn hóa  đương thời của  tác giả những tác phẩm đó   Nói đến văn hóa tức là nói đến những sinh hoạt xă hội thời các tác giả viết  tác phẩm.  Qua những sinh hoạt của xă hội,   chúng ta  có thể nhặt ra  thế thái nhân t́nh của xă hội này.

 Bài biên soạn này đặt trọng tâm vào thế thái nhân t́nh của xă hội Việt  thế kỷ 20, căn cứ vào một số tác phẩm  của một số  tác giả  văn chương, và âm nhạc của thế kỷ 20

Thế Thái nhân t́nh  thường  được hiểu là: lối sống tồi tệ  của con người trong xă hội  hay nói cách khác, tệ đoan của xă hội

 
   

  I-  Tiểu thuyết Con Nhà Nghèo của Hồ Biểu Chánh

 

Từ lúc sinh ra năm 1884 cho đến  hết thời kỳ học tiểu học  suốt 16 năm trường , Ông Hồ Biểu Chánh  sống ở miền quê. Những vùng đất mà ông đă sống trong thời niên thiếu này là những chất liệu quan trọng cấu thành tác phẩm của ông. Ông có một kiến thức phong phú về xă hội miền quê, từ giới giàu có đến giới cùng đinh, từ người lưu manh đến kẻ lương thiện.  Đấy là  bối cảnh cho tiểu thuyết Con nhà nghèo của ông. 

 Trong tác phẩm con nhà nghèo, Ông Hồ Biểu Chánh   vạch ra bức tranh Tệ nạn xă hội đồng quê:

 a/- Điền chủ cường hào bóc lột   giới tá điền: thu  3/4 hoa lợi của vụ mùa.   Nếu hoa lợi  vụ mùa là 400 dạ lúa, th́ điền chủ thu 300 dạ lúa, tá điền c̣n lại  100 dạ   Nếu gặp thời mất mùa th́ điền chủ  vẫn thu 300 dạ lúa, tá điền  chỉ  c̣n lại vài chục  dạ, ráng mà chịu.

 b/  - Điền chủ  cường hào cho vay tiền, không luận đưa bạc ra hồi tháng nào, cũng cứ buộc ngoài giêng hễ 10 đồng phải trả 12 hoặc 13 đồng

 c/ - Điền chủ cường hào áp bức  giới tá điền,  sai hương quản  (Hội đồng xă) đóng trăng tá điền  (cùm tay chân) tại nhà việc (đ́nh làng)

 d/-   Dân quen  hối lộ  cấp trên : Theo dân đồng quê, th́ quấy phải,  cũng phải tiền đút lót, không tốn tiền th́ không yên trong bụng,. hễ không tiền th́  mấy ông quan làm khó khăn lắm ( vụ bà Hương bộ Bảy bị Trần văn Hùng lấn đất,  bà  hối lộ cấp trên 200 đồng).     

 e/   Điền chủ cường hào  hăm hiếp phụ nữ  giới tá điền  có thai rồi bỏ rơi (Điền chủ cường hào  Hai Nghĩa hăm hiếp Cô Tư Lựu em Cai Tuần Bưởi )

  II -  Tiểu thuyết Nửa Chừng Xuân của Khái Hưng

 Khái Hưng tên thật là Trần Giư, ông thêm chữ Khánh thành Trần Khánh Giư, sinh năm 1896  sau 8 năm Hiêp Ước Bảo Hộ Pháp Patenotre 1888.  Ông xuất thân trong một gia đ́nh quan lại ở xă Cổ Am, huyện Vĩnh Bảo, Hải Dương nay thuộc Hải Pḥng, bố làm tuần Phủ, và bố vợ Tổng Đốc.   Sống  trong một  gia đ́nh  trưởng giả quan lại, nên  Khái Hưng  quen  với sinh hoạt tỉnh thành.  Chính v́ vậy Tiểu thuyết  Nửa Chừng Xuân  có bối cảnh thành phố  hơn là bối cảnh đồng quê.   Sống trong buổi giao thời giữa Phong kiến và  Tây Hóa ( trọng về Tự Do và bỉnh đẳng), ông nhận ra  một số tệ nạn  xă hội  tại tỉnh thành cần phải loại bỏ  để xă hội tiến bộ hơn

Trong tác phẩm Nửa Chừng Xuân , Ông  Khái Hưng vạch ra bức tranh Tệ nạn xă hội

  Ở  miền  quê,  cường  hào  vừa muốn tước đoạt  tài sản, vừa muốn  cướp  người  để  làm vợ lẽ cho ḿnh (trường hợp cường  hào  Hàn Thanh vừa muốn lấy nhà  của ông Tú Lăm cha của cô Mai, vừa  yêu xách cô Mai để làm vợ lẽ ḿnh)

Cỏn ở  tỉnh thành th́  có những tệ nạn hôn nhân  cần phải loại trừ:

 
 

 

1/     Hôn nhân áp đặt  do cha mẹ

     Cậu Lộc xin phép cưới cô Mai, mẹ cậu không chấp thuận.  Bà Án nói :  Mày phải biết chỉ có vợ Cha Mẹ hỏi cho, có cheo có cưới mới quư, chớ đồ liễu ngơ hoa tường, th́ mầy định đưa nó về để bẩn nhà tao hay sao. Tao đă hỏi con quan Tuần cho mày, người ta đă thuận gả. Mày tưởng chỗ người lớn với nhau, nói trẻ con được đấy hẳn. Tự do kết hôn à? Mày không bằng ḷng nhưng tao bằng ḷng."

 2/  Hôn nhân  trên căn bản môn đăng hộ đối

Bà Án nói :    Mày phải biết lấy Vợ gả Chồng phái t́m chỗ môn đăng hộ đối, chớ mày định bắt tao thông gia với bọn nhà quê à? Với bọn cùng đinh à? Mày làm mất thể diện tao, mất danh giá tổ tiên, mày là một thằng con bất hiếu. Nghe chưa?

 
   

     III- Hai tiểu thuyết GiôngTố và Số Đỏ

               của Vũ Trọng Phụng:

     A- Tiểu thuyết Giông Tố (năm 1936)

 Tiểu thuyết này phát xuất từ xă hội Việt dưới thời Pháp thuộc, miêu tả những tệ đoan Xă Hội trước thế lực của tiền bạc và tham ô vào những năm 1930-1940. Trong tác phẩm, Vũ Trọng Phụng đào sâu hành động của từng mỗi người, từng lớp, từng hạng người có cách tha hoá khác nhau liên quan đến vấn đề tiền bạc. Ông vạch ra bức tranh   Tiền  là đầu mối băng hoại xă hội

 1-  Đồng tiền vạn năng đổi trắng ra đen

Bị kiện v́ tội hiếp dâm Thị Mịch, vụ kiện được  quan huyện sở tại thanh liêm  và dân làng Quỳnh lôi hậu thuẫn, th́ để thắng cuộc,   Nghị Hách đă dùng tiền làm thế lực mua chuộc quan tỉnh  cách chức ông huyện thanh liêm, dùng tiền sai người giải truyền đơn giả cộng sản để ghép tội dân làng.  Truyền đơn  giả này làm cho quan tỉnh tin, khiến quan  tỉnh ra lệnh hành hạ  dân làng từ người già đến con nít..  Trẻ già lớn bé đều tái xanh mặt mũi,  ban lư dịch   từ chánh hội,  phó hội,  lư trưởng,  phó lư, người nào cũng  bị mắng  như tát nước vào mặt,  run như cày sấy.

 Nhờ có tiền mua chuộc, mà quan tỉnh bổ nhiệm  một quan huyện mới cũng tham nhũng, nên  vụ kiện kết cục Nghị Hách thắng cuộc.

 
   

2- Đồng tiền  gắn bó  với phong trào Âu Hóa  tự do ái t́nh đưa tới măi dâm

    Đồng tiền được dùng  để mở  khách sạn, tiệm  may,  ổ chứa gái để  cùng băng hoại xă hội     Khách Sạn nơi kinh doanh đón nhận các cặp  tự do ái t́nh,  và ngoại t́nh Tiệm  may dùng để may thời trang  hở hang  khích động tính dục. Ổ chứa gái nơi mua vui xác thịt cho kẻ  mê nhục dục .  Có tiền th́ thích hưởng thụ :  dâm ô là một cái thú của kẻ có tiền.

 Khách sạn, tiệm may,  ổ chứa gái… chính là những động lục dẫn đến    tệ nạn  ngoại t́nh 

Nghị Hách là  một điển   h́nh  cho tệ nạn  ngoại t́nh: vợ cả, vợ lẽ, vợ đây đó, và 11 nàng hầu.

 

3- Đồng tiền   không xằng phẳng th́  gây ra căm thù và  rửa thù

  Nghị Hách lăng nhăng với người đàn bà nào đó đẻ ra  Vạn Tóc Mai, nhưng  không cung cấp  cả hai mẹ con cho đàng hoàng, nên khi lớn lên Vạn Tóc Mai t́m cách báo thù.    Vạn Tóc Mai, con trai của Nghị Hách   xét đoán cha như sau: «Cái thằng cha ấy nó đẻ ra moa, chính là v́ một phút điên rồ của xác thịt đấy!...Cũng v́ thế mà lúy bỏ ma me, để ma me nghèo, chết, rồi bây giờ lúy lại chực từ nốt cả moa! Các đằng ấy bảo v́ lẽ ǵ tớ lại không rửa thù?» 

 

4- Thiếu tiền  hoặc không  có tiền  cũng là cớ cho nạn băng hoại xă hội

 

-Thiếu tiền th́ đi ăn trộm

   Cô Mịch con gái Ông Bà Đồ Uẩn nói với hôn phu:

  «Chiều hôm qua u nhịn cơm, em phải nấu cám cho thày ăn. Cả ngày hôm nay, nhịn đói cả. Thừa khi làng vào đám, tuần tráng xem chèo ở đ́nh, em mới phải liều ra đây. Nhà có mấy sào ruộng màu th́ đem bán hôm mồng bảy tết rồi, bây giờ c̣n đâu là của ḿnh mà chả đi ăn trộm.» 

- Nghèo th́ ăn vụng

Người làng Quỳnh Thôn chuyền tay nhau phỗng hàng rá thịt  trong vụ. đám cưới 

 

Nghèo th́ tranh giành nhau miếng ăn,  rồi chửi bới nhau, 

 Hôm đi lĩnh đồ phát chẩn tranh giành nhau miếng ăn,  dân nghèo  chửi bới nhau, v́ thế bọn lính giữ trật tự được một dịp roi vọt sướng tay 

 

  Nghèo th́  tự ty 

 Ông phu xe già sáu chục tuổi lật đật cài cái áo tơi cánh gà,  lụ khụ mời khách “Thầy đi cho con vài xu, thày làm ơn”.

 

 Nghèo th́  làm tớ kẻ giầu  

  Nghị  Hách  hạch tội  đầy tớ: «Thằng Tài Nh́ ! Mày đă trót nhỡ nói chuyện tao cho thằng Vạn ở Hà Nội hôm xưa th́ hôm nay mày chịu cái vạ miệng ấy. Muốn khỏi chết th́ tức khắc ra đứng quay mặt vào tường bị cái cơn mưa roi vọt, oằn ḿnh đi như một sợi tóc bị hơ trên ngọn lửa »

 5-Đồng tiền  băng hoại chính quyền và  dân

Chính quyền

Chính quyền gồm Quan Tổng Đốc, Quan Tuần phủ, Quan Bố Chánh,  Quan huyện, & bọn cai đội) th́  tham ô, nhận Hối lộ Họ chỉ tử tế và giúp những người có tiền.  Trái lại họ  lạm quyền, ra tay đàn áp, bóc lột dân nghèo, bằng luật Lệ khắt khe, bằng sưu thuế , khinh dể dân, xưng  mày tao với  dân.. Quan huyện nói với lư dịch:   “ Ruộng làng chúng mày mỗi năm cấy mấy mùa? “

Dân

 Dân th́ đa số nghèo mà lại thất học, nên  mới có những thái độ :

-khúm núm lạy lục trước mặt các quan:     Ông cụ già 60 tuổi dạ một tiếng rồi ra trước bàn thụp lạy

- lo  bị  quan  phạt:    Cả làng đều lo sốt vó về h́nh phạt  v́ tội canh pḥng bất cẩn, tội dung túng kẻ phản nghịch trong làng, hoặc ở ngoài đến tuyên  truyền .

- chia rẽ và nhu nhược

Khi có việc tố tụng, mới thấy tính chia rẽ nhu nhược  của dân  trước bất cứ việc ǵ dây dưa tới cửa quan,  khiến bọn  quan và nha lại dễ dàng khu xử theo luật của đồng tiền, mà những kẻ như Nghị Hách, có đầy đủ phương tiện  chi phối  luật.

 

Khi nói về dân  thời đầu thế kỷ 20, th́ có hai loại dânmột loại dân  ít học  có thể gọi là ngu dân, c̣n loại dân có học  gọi là  nhà nho.

- Loại  Nho học  chế tạo ra những hạng người cực đoancao khiết và đê tiện .

 
 

 

Hạng cao khiết không muốn tham gia chính quyền  tham ô  của chế độ mới, cam tâm và vui ḷng sống suốt đời thành bần, không phàn nàn, không hối hận.

C̣n hạng nhà nho đê tiện kinh thờ một ông công sứ, đến nỗi ś sụp bốn lễ, bốn vái, mà không thấy ngượng, có thể cho xích tay cả gia đ́nh bạn đồng chí cũ đă cứu ḿnh thoát chết, để tâng công mà không chút hối hận mảy may.

.. Người cao khiết quá, giữ tiết tháo một cách nghiệt ngă quá, th́ thành ra gàn dở, vô dụng cho đời, mà người thiên về chủ nghĩa gia đ́nh quá, th́ thường v́ bốn chữ vinh thân ph́ gia mà mất hết lương tâm.

 
   

  6 -   Tiền băng hoại xă hội thôn quê & thành thị

  Ở  thôn quê

  Các hào lư, gặp cơ hội nào cũng đ̣i ăn uống, hút xách, đem lư sự cùn ra căi vă nhau, rồi chửi bới nhau, nhưng lên đến cửa quan th́ run sợ, hèn nhát.   Mỗi khi có những cuộc họp làng xă, mỗi khi có cheo cưới, hay  có những đám ma chay, th́ phải có những  mâm cao cỗ đầy cho ban lư dịch của làng.

  Ở  thành thị

 a/    những tay doanh nghiệp sắc sảo, gian hùng, chỉ biết có đồng tiền và danh hăo, dùng mọi cách đầu cơ, mọi ngón bịp bợm. làm giàu một cách trắng trợn

 b/  Có tiền  th́ nghiện thuốc phiện  & mê ả đào,.khiêu vũ ,cung đàn dịp phách, thần lưu linh.    Phố Hàng Buồm và phố Khâm Thiên  có đủ mặt “các nhân viên làng bẹp, những thiếu phụ mặt bự những phấn, môi tái nhợt, tóc búi, cổ đeo kiềng, mặc áo tân thời cổ bánh bẻ. Rồi những ông giáo, ông cử nhân Tây học hẳn hoi, bề ngoài đạo mạo, nghiêm nghị, nhưng đến đây th́ giở đủ tṛ đời bẩn thỉu dâm đăng .

c - Có tiền th́ có vợ bé

Vợ bé  th́ có thể công  khai, có thể kí

n đáo. Có nhiều bà vợ  kiếm vợ bé cho chồng, hoặc bằng ḷng cho chồng  cưới  thêm vợ bé, chẳng hạn trường hợp Nghị Hách.   Vợ bé có thể là  vợ không được công khai  trong gia đ́nh

 
   

7 -     Tiền băng hoại cá nhân con người

Trong một môi trường xă hội mà tiền bạc chi phối. con người thay ḷng đổi dạ khó t́m ra được khuôn mặt nào đáng thương quá đáng, cũng không t́m thấy khuôn mặt nào đáng ghét quá đáng, kể cả Nghị Hách và Thị Mịch, là hai đối trọng, kẻ hiếp dâm và kẻ bị hiếp.

 Thị Mịch là một cô gái quê mùa, giản dị, chung t́nh,. Nhưng không bao lâu sau, khi trở thành vợ bé Nghị Hách, một bước lên «bà lớn», Mịch quát tháo con ở, ngoại t́nh với  cậu Long, dâm đăng như bất cứ người đàn bà có tiền. Từ cảnh nghèo khổ, bỗng được đổi sang sống trong cảnh giàu có, phong lưu.  Mịch có cử chỉ như vậy  thật  đáng ghét . Tṛ đời thường như thế.

Ông bà đồ, cha mẹ Mịch ngày trước thanh bần trong sạch, tôn trọng đạo đức thánh hiền, nay vểnh vao trong chiếc xe hơi của Nghị Hách, dạo phố Hà nội, như những kẻ giàu mới phất, mặt mũi phởn phơ, không kém ǵ hạng người mà ngày trước ông bà đă từng khinh bỉ. Chính bản thân Mịch cũng thù ghét cha mẹ ở thái độ đổi trắng thay đen, đă bán khoán ḿnh với giá rẻ cho Nghị Hách để hưởng giàu sang.

Bà đồ Uẩn mẹ Thị Mịch, nhờ sự giàu sang của con gái, cũng hănh diện v́ trả thù được bọn dân làng, đă từng khinh bỉ, riếc móc con gái bà

 Cậu  Long :    Lúc đầu là một kẻ chung t́nh với Mich, khi c̣n nghèo, về sau khi được Tuyết rồi  mà  trở  nên giầu th́ lại thờ ơ..v ới Tuyết.  Long không thiết ǵ đến gia đ́nh nữa trở nên chơi bời, trác táng,  sau cùng th́ tự sát cạnh một gái giang hồ. T́nh cảnh của Long cũng là t́nh cảnh nhiều người khi được đổi sang sống trong cảnh giàu có, phong lưu.

Nghị Hách , điển h́nh cho những kẻ v́ đồng tiền mà trở nên lưu manh; rồi điển h́nh cho những kẻ lưu manh mà trở nên giàu có... Xuất thân chỉ là tên cai thợ nề, thế rồi sau này trở nên  giàu,   có năm trăm mẫu đồn điền trong tỉnh nhà, có ba chục nóc nhà ở Hà Nội, bốn chục nóc nữa ở Hải Pḥng, có mỏ than ở Quảng Yên,  chủ cái ấp đồ sộ nhất tỉnh, đến dinh quan công sứ cũng không bằng. Cách ăn chơi của hắn th́ y như các vị công hầu khanh tướng trong tiểu thuyết Tàu, có mười một nàng hầu .   Nghị Hách giàu có  như vậy,   v́  dám làm những tội ác mà  chính vợ ông  kể:

 “- Ừ đấy, bà thế đấy! Nó là cung văn thật đấy, nhưng mà bụng dạ tốt, nó ăn ở có nhân có nghĩa... Nó c̣n hơn cái mặt mày, đồ lường đảo! Quân giết người! Đồ lường thầy phản bạn! Quân hiếp dâm! Ừ! Mày cứ ly dị bà đi! Rồi bà tố cáo tội lường gạt, tội giết người của mày trước pháp luật cho mà xem! Mày về mày hỏi mười một con vợ lẽ của mày xem có phải mày hiếp chúng không? Có phải mày đă bỏ bă rượu vào nhà bố mẹ đẻ chúng để bố mẹ chúng phải bán rẻ cho mày không?...”.

Ấy thế mà sau này Nghị Hách có dịp ôn lại cả cái quá khứ bỉ ổi của ḿnh, trong bữa tiệc thết đăi ở Tiểu Vạn Trường Thành, hắn đă đọc một bài diễn văn rất kêu, nói đến luân lư, đạo đức, bác ái, b́nh dân Bài diễn văn có những lời  sau đây:

“ Tôi thương sót đồng bào tôi quá, tôi thấy tôi không hy sinh một ít tài sản th́ là có tội to! Do thế có hai buổi phát chẩn vừa rồi. Đẻ ra là b́nh dân, tôi xin gửi ḷng trung thành với b́nh dân cho đến chết!”   Muốn tỏ ḷng căm hờn cái xă hội trưởng giả ích kỷ, của  chế độ cũ ,tôi đă nhất định gả con gái lớn nhất của tôi cho thiếu niên này!...”

Tôi, chỉ muốn làm thông gia với các giai cấp hạ lưu, nghĩa là bọn người khổ sở xấu số. Và, muốn tỏ rơ chứng cớ hơn nữa, tôi xin quyên cho hội Bảo anh một số tiền mọn là một ngh́n đồng!”.

 
   

B- Tiểu thuyết S  Đỏ   ( cùng năm 1936)

Số đỏ là một tiểu thuyết viết về đời sống gia đ́nh của giới tư sản Hà nội  tha hóa v́ phong trào Âu Hóa.    Âu Hóa chủ trương tự do ái t́nh, tự do kết hôn. Chủ trương đó đă  có những hệ lụy  dẫn tới một loạt thế thái dân t́nh không thể chấp nhận được . Một trong những hệ lụy của tự do ái t́nh  là  chất dâm dục nơi người trai gái.   Xuân Tóc đỏ vai chính của truyện điển h́nh của chất dâm dục

 1-     Âu Hóa    phát động  tự do ái t́nh 

  1/-  Trào lưu Âu Hóa    khích lệ nhiều cô  gái   tự do ái t́nh, tự do kết hôn- nhằm hạnh phúc cá nhân. Trào lưu Âu Hóa được  giới già  như cụ  Hồng bố của  chàng  Văn Minh chủ  tiệm  thời trang Âu Hóa  xác nhận: “  Bây giờ giai gái được tự do kết bạn với nhau, đi chơi với nhau như Tây! Họ có bạn giai cũng như họ có bạn gái, thế không có ǵ là lạ!”  Chính Cô Tuyết con cụ  chứng minh điều cụ nói    Cô mới 18 tuổi và có nhan sắc, một cô gái tiêu biểu cho trào lưu tự do ái t́nh

 
   

a/-      Cảnh nhiều cô gái  tự do ái t́nh đập vào mắt người qua lại  đưa đến nạn dâm ô phát triển, không những ở nơi giới trẻ, mà cả ở nơi những người sồn sồn góa vợ goá chồng.

Bà Phó Đoan Me tây chết  hai đời chồng hồi đương xuân:  ông Đoan Tây rồi ông Phán. Thừa hưởng   gia tài khổng lồ hai chồng chết, bà gia nhập giai cấp trưởng giả.  Tính đa dâm vẫn mạnh trong bà  nên Bà đến nộp phạt  1$80 cho Xuân Tóc Đỏ  được tha  v́ tội  dâm  rồi đưa  Xuân  về nhà ḿnh.   Bà vào buồng tắm, cách chỗ Xuân ngồi chờ có vài bước chân. Bà cởi quần áo, đội cái mũ cao su bịt kín tóc, vặn máy nước... Từ cái bông hoa sen kẽm, nước trút xuống ào ào! thỉnh thoảng lại vỗ vào bụng, vào đùi b́ bạch. bà nḥm qua lỗ khoá xem bên ngoài động tĩnh ra sao...  Sau này Bà   nhắc nhở cho Xuân câu Phương ngôn: Giai tân gái hoá th́ chơi, đừng nơi có vợ, đừng nơi có chồng!  Sau cùng bà đă được Xuân hiếp.Thế nhưng  nơi công khai bà thường bô bô:   “tôi đă nhất định thủ tiết với hai ông!

       C̣n đối với giới trẻ đa dâm  th́ cách giải quyết:    V́ muốn có tiền dễ dàng,  người con gái  bán dâm,  người con trai thích thú dâm bỏ tiền ra mua -----bệnh Giang Mai , bệnh lậu ra đời

 
   

b/-Thuốc chữa  bệnh bệnh Giang Mai , bệnh lậu được chế ra .

     Bệnh  Giang Mai của Xă hội  Hà Thành là  cơ  hội tốt cho kẻ  có óc làm tiền  kinh doanh .Victor Ban, chủ nhân khách sạn  Bồng Lai  trước kia  là Vua Thuốc Lậu .  Ông chế tạo ra môn thuốc lậu  trị bệnh giang mai và lậu bằng các chất liệu ban miêu, dầu bạch đàn, đât thó. Ông đem bán. Xuân Tóc đỏ  được thuê để  quảng  cáo .Thuốc rất hiệu nghiệm. mới hai năm, Victor Ban đă trở nên đại phú.

 

c/- Nhà Săm chứa gái giang hồ  bán dâm

Có tiền Victor Ban xây ngay một cái nhà nhà săm vĩ đại ở ngoài châu thành Hà Nội chứa hàng chục gái giang hồ. Những thiếu niên tráng kiện lành mạnh đến đấy rồi th́ lại được bọn gái giang hồ gửi trả lại hiệu thuốc của ông. Khỏi rồi th́ họ lại đến với bọn gái giang hồ,

 

d/-Khách Sạn nơi hẹn ḥ của  cặp ngoại t́nh, cặp tự do luyến ái

Có đủ 20 triệu đồng Victor Ban mở ra khách sạn Bồng Lai.   Ở Khách sạn người vợ có thể trốn ông chồng  đến  t́nh ái với t́nh nhân, và như vậy, ông chồng được mang nhăn hiệu "một người chồng mọc sừng!"   Nếu tỉnh cờ ông chồng   bắt gặp    ông t́nh nhân ôm ấp vợ ḿnh thỉ  ngưởi  t́nh nhân sẽ dịu giọng với ông chồng  rằng:

“Vợ ngài bảo với tôi là chưa có chồng và vẫn nhận tôi là chồng! Bây giờ tôi mới được cái tin sét đánh đau đớn là người đàn bà ấy đă có chồng! Nghĩa là vợ ngài có hai chồng. Bây giờ tôi mới biết tôi cũng là một người chồng mọc sừng, th́ ngài bảo sao?

 

2/-  Trào lưu Âu Hóa khích lệ  thời trang  tân tiến chế ra các lọai áo quần khiêu dâm

Trái với  kiểu  cách ăn mặc kín đáo xưa, các   tiệm thời trang chế ra nhiều kiểu  cách ăn mặc rất hở hang    chẳng hạn:

             bộ Lời hứa,       bộ Chiếm ḷng,       bộ Ngây thơ,

            bộ Dậy th́         bộ Lưỡng lự,          bộ Chinh phục        bộ Ỡm ờ,

     Nếu có ai  nêu vấn đề   kiểu cách ăn mặc hở hang,  th́  các  mỹ thuật gia thời trang sẽ phát biểui rằng    :Quần áo để tăng sắc đẹp, chứ không để che đậy. Yphục tiến đến chỗ tận thiện tận mỹ, th́ y phục không c̣n... che đậy cái ǵ

 2-  Phản ứng  của   Xă  hội với  trào lưu Âu Hóa

 

  1/ -Phản ứng  của  nội bộ  gia đ́nh

  Có nhiều mâu thuẫn giửa hai vợ chồng về vấn đề Âu Hóa  

     Đàn ông   mặt ngoài cấp tiến Âu hóa, mặt trong  bảo thủ

Văn Minh   chồng  một mặt  chủ trương Âu hoá giai gái tự do giao thiệp. Nhưng lại một mặt  sợ nhất cái nạn mọc sừng, v́ mọc sừng là một cái xấu của cấp tiến chứ không phải của bảo thủ. Ông nói Đàn bà tân thời mà đa t́nh, cái đó càng có lợi cho bạn nam nhi vẫn coi phụ nữ là đồ chơi... Nhưng nếu những cái đồ chơi mà lại là em gái ông hoặc vợ ông nữa, th́... không thể được

Ông   Mỹ thuật gia  của Tiệm Âu Hóa   ( biệt danh TYPN) một mặt  vẽ các kiểu thời trang khiêu dâm) Nhưng lại một mặt  cấm vợ ḿnh mặc .    Ông xua tay mà rằng: « Chính vợ tôi mà lại ăn mặc tân thời như thế này? Hở Giời? Quần trắng nữa ư? hở Giời? Phong hoá suy đồi!    Khi nói phụ nữ... là nói vợ con chị em người khác, chứ không phải vợ con chị em của ta! Mợ đă hiểu chưa? Người khác th́ được, mà mợ, mợ là vợ tôi, th́ mợ không thể tân thời như người khác được!   Đàn bà cứ nhốt trong buồng, mợ đă hiểu ra chưa? sắm thứ này, mai sắm cái khác để làm cho chồng phải khổ sở rồi không kiếm ra tiền để diện th́ "đi khách" lấy tiền! Đừng có học đ̣i! Đừng có lăng mạn! » 

Sau cùng th́ ông lôi lấy tay vợ ông, kéo sềnh sệch ra cửa:   «  Về cởi cái quần trắng ra ngay! » 

Thái độ bảo thủ của ông Mỹ thuật gia  của Tiệm Âu Hóa   cũng được một phóng viện nhà báo  ủng hộ :    “không được có hạng đàn bà ăn mặc tân thời nay khiêu vũ, mai chợ phiên, rồi về nhà chửi lại mẹ chồng bằng những lư thuyết b́nh quyền với giải phóng!"

 

  Đàn bà   có xu hướng  đón nhận  trào lưu Âu Hóa,

Vợ  ông Mỹ thuật gia: « Anh hô hào đổi mới, Âu hoá, cải cách y phục theo mốt của anh, phải đánh phấn bôi môi theo cách thức của anh, th́ tôi, tôi cũng là một phụ nữ mặc dầu tôi chỉ là vợ anh!» 

  Bà  Hoàng Hôn  v Ông phán dây thép thích  vừa có chồng  lại vừa có nhân t́nh:

  Bà nói   « Nếu tôi không có nhân t́nh th́ bạn hữu tôi sẽ khinh bỉ tôi, tôi c̣n sống với đời sao được?

 
 

 

2/-   Phản ứng  của  các bậc Gia phong  

 

    Nghe được Xuân Tóc Đỏ ưỡn ngực  chào   cháu rể  của ḿnh rằng: « Thưa ngài, ngài là một người chồng mọc sừng»   rồi   nghe được  cháu  rể khặc khừ kể lể: «Cha mẹ ôí !   Đă đẹp mặt tôi chưa? Vợ tôi ngủ với giai mà đến ai cũng biết cả, cả bàn dân thiên hạ đều rơ! Rơ đau đớn khổ nhục  »      Cụ tổ mất b́nh tĩnh mà thốt lên:

       « Để ta chết! Sống cũng nhục! Có chạy chữa th́ chạy chữa cho cái thanh danh nhà tao, mà bọn chúng mày đă trót bôi nhọ!.»

 
   

3-  Âu Hóa:  làm lu mờ Đức Hiếu   &  trọng  hào nhoáng bên ngoài

                      & tạo sự giả dối trong Xă hội

 

Cái chết của một ông già được loan báo ra . Ông già ấy là cha, là ông của một gia đ́nh đông đảo và “đáng kính”  một xă hội “thượng lưu”. Nghe xong cái chết đó, cả gia đ́nh ấy đă nhao lên, “nhao lên mỗi người một cách”. Nhao lên v́ đau khổ, v́ đau đớn, v́ lo lắng… trước cái chết của người thân chăng?      Không phải, Họ đă nhao lên v́ … hạnh phúc! 

Sự thật rành rành :của

Ông phán mọc sừng, sau cái chết của ông tổ  phía  bố vợ, bỗng thấy cái “sự mọc sừng” của ḿnh đột nhiên tăng giá lên thêm vài ngh́n đồng

ông Văn Minh, cháu đích tôn, nhà cải cách xă hội? Ông ta sung sướng tột đỉnh, bởi v́, với cái chết của ông nội, ông ta thấy rằng cái tờ di chúc đă được thực hiện, nghĩa là cái ao ước cho ông nội ḿnh chết đi, để chia của, đă trở thành sự thật

Bà Văn Minh sung sướng theo đúng cách của một phụ nữ tân thời, bà ta nhận ra từ cái chết của ông nội chồng một dịp may hiếm có để có thể mặc “tang phục tân thời”, đồ xô gai tân thời, “derńeres créations” của tiệm may Âu Hóa

Cụ cố Hồng sung sướng “mơ màng đến cái lúc mặc đồ xô gai, lụ khụ chống gậy, vừa ho khạc vừa khóc mếu” để được người ta ngợi khen “một cái đám ma như thế, một cái gậy như thế…

 
 

 

Tâm địa  của  con cháu người  quá cố ?

Bất hiếu nhất trần đời  Bọn con cháu  lại  muốn tỏ ra ḿnh là những kẻ có hiếu thảo cũng nhất trần đời nữa kia.. Đă  mong cho ông già mau chết nhưng lại tổ chức một đám ma thật to để bày tỏ ḷng hiếu thảo, nghĩa tiếc thương đối với người đă chết! . Th ực ra Người ta đă lợi dụng đám ma đến mức cao nhất để khoe giàu khoe sang và khoe ḷng hiếu thảo giả vờ của ḿnh.

Đám ma thật to, to đến nước “có thể làm cho người chết nằm trong quan tài cũng phải mỉm cười sung sướng. Đám ma này   phơi ra  sự giả dối, bịp bợm , sự tàn nhẫn, bất nhân, đểu giả của của cón cháu người chết. Đến lúc hạ huyệt. cảnh cậu Tú Tân bắt từng người, giữ những tư thế đau buồn để cho cậu ta.. chụp ảnh

   Ḱa  cảnh ông phán mọc sừng, cái kẻ giả dối và vô liêm sỉ nhất trong gia đ́nh đă khóc đến tưởng chừng ngất đi. Tuy vậy, giữa lúc khóc lóc, chính ông ta đă giúi vào tay Xuân Tóc Đỏ món tiền năm đồng v́ đă có công gọi ông ta là “người chồng mọc sừng” (chính là cái công gián tiếp khiến cho ông già đă chết). Hai chi tiết ấy nói về sự giả dối của người đời

Tâm địa  của  những người đi đám tang: giả dối

Các vị tai to mặt lớn thượng lưu xă hội, tỏ  ra sự cảm động ,  nhựng cảm động  không phải v́ tưởng nhớ đến người đă khuất, mà chỉ v́… được ngắm không mất tiền làn da trắng thập tḥ trong làn áo mỏng của cô Tuyết,  một thứ thiếu nữ tiêu biểu trong xă hội “tân thời ngày ấy mặc bộ tang phục “ngây thơ” nửa kín nửa hở, với nét mặt có “vẻ buồn lăng mạn” (v́ nhớ nhân t́nh chứ không phải v́ thương người chết)

Hai tên đại bịp Xuân Tóc Đỏ và sư cụ Tăng Phú đem đến sáu chiếc xe kéo chứa những ṿng hoa đồ sộ, đă làm cho đám ma thêm long trọng, to tát. Đến bà cụ cố Hồng, có lẽ người lương thiện nhất trong cái gia đ́nh vừa hư hỏng vừa đại bịp ấy, cũng cảm động đến hớt hăi lên. 

Đám ma thật là to, thật là đông,. Nhưng có ai là người đang thực sự “đi đưa đám”, nghĩa là thực sự có chút tiếc thương đối với người chết mà họ đang đưa tiễn? Không có ai cả. Trai thanh gái lịch th́ chim nhau, b́nh phẩm, chê bai nhau, ghen tuông nhau, hẹn ḥ nhau… nhưng tất cả đều “bằng vẻ mặt buồn rầu của những người đi đưa ma”. 
Thật là nhẫn tâm, thật là vô liêm sỉ.. 

    "   Ôi   hạnh phúc 1 tang gia!       Hạnh phúc 1 tang gia là sự thật của đời sống xă hội  thế kỷ 20   

 

    IV-  Bài thơ   Giết…Giết’’ của Nhà Thơ Tố Hữu

           Bài thơ  Giết.... Hết’’của  Nhà Thơ  Xuân Diệu

           Bài  tự truyên  "CCRĐ" của Nhà Thơ Hữu Loan

 

Vào cuối thập niên 50  cho đến  cuối  thập niên 60,   tệ nạn đấu tố giết người  lan tràn khắp miền Bắc  và  Bắc Miền Trung, kết thúc là  vụ  chôn sống người ở Huế  dịp tết Mậu Thân năm 1968.

 

Nhà thơ Tố Hữu

 lúc bấy giờ là trưởng ban tuyên truyền trung ương đảng cổ động  chính sách đấu tố  với những câu thơ của bài      Giết…giết’’

                “ Giết, giết nữa, bàn tay không phút nghỉ,

                  Cho ruộng đồng lúa tốt, thuế mau xong,

                  Cho đảng bền lâu, cùng rập bước chung ḷng,

                 Thờ Mao Chủ tịch, thờ Sít-ta-lin bất diệt

 

 Sau này nhớ lại,   Nhà thơ Tố Hữu đă phải nói: Không thể tả hết được những cảnh tượng bi thảm mà những người bị quy oan là địa chủ, ác bá (mà trong thực tế là trung nông) phải chịu đựng ở những nơi được phát động”. 

 
 

  

Nhà thơ Xuân Diệu

   lúc bấy giờ là nhân viên  trong ban  tuyên truyền trung ương đảng cổ động  chính sách đấu tố  với những câu thơ của bài     Giết Hết ’’

-                       «Anh em ơi, quyết chung lưng
                    Đấu tranh tiêu diệt tàn hung tử thù
                    Địa hào đối lập ra tro,
                    Lưng chừng phản động đến giờ tan xương,
                    Thắp đuốc cho sáng khắp đường,
                   Thắp đuốc cho sáng đ́nh làng hôm nay,
                    Lôi cổ bọn nó ra đây,
                    Bắt quỳ gục xuống đọa đầy chết thôi !».

 
 

 

Nhà thơ  Nguyễn Hữu Loan

 lúc bấy giờ   c̣n  là đảng viên   và là  chính trị viên tiểu đoàn nên ông thấy tận mắt những chuyện đấu tố.   Sau này ông  viết  cuốn truyện nhan đề "CCRĐ" tự truyên  để kể về người vợ thứ hai của ông   tên Phạm Thị Nhu   nạn nhân của chiến dịch cải cách ruộng đất,   bố mẹ vợ  nạn nhân bị đấu tố c

Truyện  kể:

Nhớ lại, lúc đó, tôi c̣n là chính trị viên tiểu đoàn. Tôi thấy tận mắt những chuyện đấu tố. Là người có học, hiểu biết luân thường đạo lư, lại có tâm hồn nghệ sĩ, nên tôi cảm thấy chán nản quá và không c̣n kính trọng già Hồ cũng như chủ nghĩa cộng sản nữa. Tuy nhiên, tôi đă trót làm đảng viên được mấy năm rồi. Thú thật, lúc đó tôi thất vọng vô cùng!   

Trong một xă thuộc huyện Nga Sơn, tỉnh Thanh Hóa, cách xa tôi ở độ mười lăm cây số, có một gia đ́nh địa chủ rất giầu, nắm trong tay gần năm trăm mẫu tư điền. Ông địa chủ giầu ḷng nhân đạo, rất yêu nước thương người. Ông thấy bộ đội sư đoàn 301 của tôi thiếu ăn nên ông thường cho tá điền gánh gạo tới chỗ đóng quân để ủng hộ. Tôi là Trưởng Pḥng Tuyên Huấn và Chính Trị nên phải thay mặt anh em ra cám ơn tấm ḷng tốt của ông ta, đồng thời đề nghị lên Sư đoàn trưởng trao tặng bằng khen ngợi để vinh danh ông. Riêng tôi rất quư mến và luôn luôn nhớ đến ông. 

Thế rồi một hôm tôi nghe tin gia đ́nh ông ấy bị đấu tố. Hai vợ chồng bị đội đấu tố mang ra cho dân sỉ vả, nhục mạ, rồi chôn xuống đất để hở có cái đầu lên thôi.

 
   

Xong, họ cho trâu kéo bừa qua lại hai cái đầu cho đến chết. Gia đ́nh ông bà địa chủ xấu số chỉ c̣n có một cô con gái 17 tuổi được tha chết nhưng bị đội đấu tố đuổi ra khỏi nhà với vài bộ quần áo.   Dă man hơn nữa, chúng c̣n ra lệnh cấm không cho ai được liên hệ, nuôi nấng hoặc thuê cô ta làm công. Thời đó, cán bộ cấm dân chúng cả việc lấy các con cái của địa chủ làm vợ làm chồng. Biết chuyện thảm thương giáng xuống gia đ́nh ông bà địa chủ mà tôi hằng nhớ ơn, tôi trở về xă đó xem cô con gái của họ sinh sống ra sao, v́ trước kia tôi cũng biết mặt cô ta. Tôi vẫn chưa thể nào quên được h́nh ảnh của một cô bé mỗi buổi chiều cứ lén lút đứng bên ngoài song cửa sổ nghe tôi giảng Kiều ở trường Mai Anh Tuấn. Khi gặp nhau, cô bé ấy nói v́ đi nghe tôi giảng Kiều nhiều hôm để trâu ăn lúa, nên bị bắt phạt... 

Lúc gần tới nơi, may sao tôi gặp cô ta áo quần rách mướp, mặt mày lem luốc. Cô đang lom khom t́m lượm vài củ khoai mà dân bỏ sót nhét vào túi áo, rồi chùi vội một củ vào quần đưa lên miệng gặm. Quá xúc động, nước mắt muốn ứa ra, tôi lại gần hỏi thăm và được cô ta kể lại rành rọt hôm cha mẹ cô bị đấu tố chết ra sao. Cô ta khóc mếu nói rằng gặp ai cũng bị xua đuổi; hàng ngày cô phải đi mót khoai ăn đỡ đói ḷng, tối về ngủ trong cái miếu hoang; cô rất đói khổ lo lắng, không biết ngày mai c̣n sống hay sẽ chết v́ đói khát! Tôi nghe mà lấy làm thương tâm quá, trong ḷng vô cùng xúc động

Suy nghĩ rất nhiều, tôi quyết định đem cô ta về quê tôi, rồi bất chấp lệnh cấm, tôi đă lấy cô ta làm vợ. Rất may là sự quyết định của tôi đă không nhầm. Khi xưa, quê tôi nghèo, nhà tôî cũng nghèo, tôi lại c̣n ở trong bộ đội nên không có tiền. Nhưng hai vợ chồng cố gắng chịu đựng đùm bọc nhau bữa đói bữa no... Cho đến ngày nay, bà ấy đă cho tôi 10 người con ngoan, 6 trai, 4 gái và cháu nội cháu ngoại hơn 30 đứa! 

 
 

 

 V Vỉa hè ca & tục ca của Nhạc sỹ Phạm Duy

     Vỉa hè ca số 1 

                                   Nhan đề  Sức Mấy Mà Buồn :

Sức mấy mà buồn ! Buồn Giao Chỉ không lớn ! 
Sức mấy mà buồn ! Chịu chơi cả với buồn...

                                          Sức mấy mà buồn, cười lên để tranh đấu ! 
                                            Sức mấy mà buồn vượt ra khỏi cái sầu ! 


                                           Sức mấy mà buồn niềm vui ở ta đến. 
                                               Sức mấy mà buồn phải vui để sống c̣n ! 

 
   

    Bài  tục ca số 1 :

                         Nhan đề  Hát đối

                           N:   Em như cục cứt trôi sông
                                        Anh như con chó ngồi trông trên bờ..

                                NamEm đừng nói vậy em khờ
                                          Ba em hồi đó cũng chờ như anh...

                           Nam : Anh như con đực chạy rông
                                          C̣n em như con mèo cái, chổng mông em gào...

                                Nữ : Anh đừng nói chuyện tào lao
                                         Má anh hồi trước... cũng ồn ào như em

 
   

Nhạc sỹ  Phạm Duy  sáng tác những vỉa hè ca và tục ca để phản kháng  những tệ nan xă hội  mà ông nêu ra sau  đây:

Taị miền Nam Việt Nam,   nhất là ở các đô thị  lớn, vào  những năm  cuối thập niên 1960 v́ quân lực ngoại quốc  mà đồng tiền dollar  được đổ  vào đất nước  cho nhu cầu càng ngày càng leo thang  cuộc chiến tranh,   mà Xă  Hội  bị đảo lộn trật tự qua  một  câu  Châm ngôn    Nhất đĩ, nh́ Cha, ba sư,  bốn tướng.  XHVN ở  thị  thành  đi từ  chỗ ngả nghiêng đến chỗ băng hoại, tệ đoan Xă Hội tăng dần với các vấn nạn  đĩ điếm, ma tuư, buôn lậu công khai, cuớp bóc,  lại có thêm phong trào sửa mắt,  sửa mũi, sửa vú, sửa đít trong các bậc phụ nữ .

May mà xưa nay tôi  chỉ từng  vinh danh người mẹ Việt Nam ở miền quê thôi, không  son không phấn,  người mẹ VN chân lấm,  tay bùn. Tôi chưa bao giờ  lại xưng tục với  những người mẹ VN sửa mũi. sửa đít 

Do dó  trong 10 bài tục ca tôi có bài mạo hóa . Tục ca được thai nghén  trong những năm 1967, 1968 ngay sau khi mấy bài  vỉa hè ca được  soạn: Sức mấy mà buồn , nghèo  mà không ham,   Ô kê  Salem      Mấy bài  hát  đó sau khi đươc tung ra bị xă hội công kích dữ dội .     Mấy bài hát  đó  thực ra được soạn ra  v́  mục đích phản ánh ngôn ngữ b́nh dân hiện đại, nhưng v́ được soạn ra  sau  một loạt  những bài tân ca  thuộc loại có  tính cách phản kháng bạo lục  và  ḷng vô nhân,   nên làm nhiều  ngườI  nghe khó chịu. Người ghét  th́ vu cho ăn tiền của    ngoại  nhân khỏa lấp nỗi buồn của dân tộc,  người thương th́ khó chịu  v́ sự  sàm sỡ  của  một kẻ xưa nay  toàn nói chuyện  đứng đắn.   Nhưng họ nhầm.  V́  dân ca, t́nh ca trường ca,  vỉa hè ca đều chỉ là những trạng thái tâm hồn của một con người muốn được ca hát đầy  đủ :  hỉ, nộ, ái, ố   của cuộc đời trước mặt

 Vỉa hè ca mới chỉ là những bài ca  được coi thuộc loại  thông  tục  của thời đó,  chưa phải là những bài ca tức tối giận dữ.      Bây giờ muốn cất to lên những tiếng hát  chửi rủa tục tần  của một người nát ruột  nát gan;   nhất là sau vụ tết con khỉ  cần phải làm những câu hát tục  tằn để giải độc cho ḿnh,  mới có hy vọng  cất lên  những tiếng hát cao sang khác  Cuối năm 1969   bài tục ca số một  được soạn ra. Đó chỉ là  một câu ca dao cổ  thuộc loại hát  ví von của người xưa. Người xưa ví như thế này:

           Em như cục cứt trôi sông

           Anh  như con chó ngồi trông  trên bờ

 

 Câu ví thốt lên từ miệng người phụ nữ.  Thế  rồi,  người ngày nay hát  thêm  2câu ví trả lời

của  người  đàn ông  :

            Em đừng nói vậy em khờ ,

            v́ ba em hồi đó cũng chờ như anh

Đến tôi  Phạm Duy  soạn thêm 4 câu ví  nữa  để  làm nhạc  có tính dân ca, có tên  bài hát đối :

 
 

 

Người con gái:               --------->                Người con trai trả lời:

Ớ này,  Anh ởi ,  ớ này, anh ơi !                               Ớ này em  ởi,  ớ  này, em ơi !

Em như cục cứt trôi sông                                         Em đừng nói vậy em khờ ,

Anh  như con chó ngồi trông  trên bờ                    ba em hồi đó cũng chờ như anh

  Ớ này,  Anh ởi ,  ớ này, anh ơi !                             Ớ này em  ởi,  ớ  này, em ơi !

 

Người con trai                ----------->                  Người con gái: trả lời

Ớ này em  ởi,  ớ  này, em ơi !                                          Ớ này,  Anh ởi ,  ớ này, anh ơi !

  Anh như con đực chạy rông                                         Anh đừng nói chuyện tào lao,

 c̣n  em như con mèo cái chổng mông em gào        Má anh ngồi đó cũng ồn ạ như em

Ớ này em  ởi,  ớ  này, em ơi                                            Ớ này,  Anh ởi ,  ớ này, anh ơi 

 

Người con trai        --------------- >-                   Người con gái: trả lời

Ớ này em  ởi,  ớ  này, em ơi !                                       Ớ này,  Anh ởi ,  ớ này, anh ơi !

  Anh như con đực chạy rông                                      Anh đừng nói chuyện tào lao,

 c̣n  em như con mèo cái chổng mông em gào       Má anh ngồi đó cũng ồn ạ như em

Ớ này em  ởi,  ớ  này, em ơi !                                       Ớ này,  Anh ởi ,  ớ này, anh ơi

 

Người biên khảo :  PXK