Ứa nước mắt với bi tập lm văn về thực phẩm bẩn.
     Đ̀ bài: Hãy tả lại cng vịc hàng ngày của gia đình em

    Bài làm của học sinh lớp 6:

 

Sáng nào cũng ṿy, khi con gà tŕng nhà em gáy te te là mẹ em trở ḍy lục tục chủn bị ra đ̀ng. Ḿy năm nay mẹ em cứ ḍy là ku đau người, đau đ̀u lin tục.

Mẹ thường ca c̉m với b́, ng to xác th́, sao khng chăm bẵm ḿy sào rau cho ti, ngày nào ti cũng phải qùn qụt từ sáng đ́n t́i ngoài đ̀ng, ti sắp ch́t r̀i ng có bít khng?

B́ em cũng đã ḍy từ lu, ng đăm chiu nh́p ṃt ngụm rượu śch (ở qu em úng rượu vã khng có đ̀ nhắm thì gọi là rượu śch) r̀i bảo mẹ: Bà phải chịu khó mà cày ćy, ti ở nhà còn đàn lợn, gà r̀i lại còn bán quán lòng lợn tít canh, v́t vả lắm thay.

Mẹ em khng nói khng rằng, chủn bị qùn áo, kh̉u trang kín mít r̀i ra đ̀ng.

Ở đ̀ng, mẹ em tr̀ng nhìu rau múng, rau cải với xu hào, thi thoảng bà còn tăng gia thm cả vài sào dưa h́u. Mùa nào cũng ṿy, rau xanh mơn mởn, lá nảy mượt mà.

Em ŕt mún giúp mẹ nhưng cứ h̃ thò mặt ra đ̀ng là mẹ em đủi em qùy qụy, bà bảo: "V̀ ngay, cái thằng ranh kia, ch̃ sung sướng thì mày khng ở lại đm đ̀u ra đy. Mày có mún ch́t sớm khng con."

 
   

Em hỏi mãi thì mẹ mới nói tḥt: "Con ơi rau nhà ta chỉ có 1 lúng ở g̀n nhà ăn được, ḿy sào này phải phun thúc cho nó lớn nhanh, bán nhanh thì mới có tìn cho mày ăn học.

Mẹ ngày nào cũng ra đ̀ng, cũng phun thúc nn đ̀u hay đau nhức, cơ th̉ ṃt mỏi, mắt mờ, tai ù, chn cḥm... chẳng bít r̀i mẹ śng được đ̉ chăm bẵm mày đ́n bao giờ".

Em thương mẹ quá nhưng chẳng bít làm gì giúp mẹ. Em còn bé chưa phun được thúc su.

Nghe mẹ nói em mới bít, hóa ra kín thức sinh học trong ḿy cún sách giáo khoa c giáo ṽn dạy chẳng còn đúng nữa.

Sách dạy tr̀ng rau múng, rau cải, su su, rau ngót, rau c̀n... phải 1,2 tháng mới cho thu hoạch còn rau của mẹ em cho thu hoạch chỉ 4,5 ngày.

Hm trước em th́y mẹ phun thúc chì chạt, sáng hm sau đã th́y rau xanh mơn mởn r̀i mẹ cắt xoàn xoạt đem đi chợ bán.

Em thèm ăn ḿy mớ rau đó lắm vì nó xanh và mướt nhưng mẹ toàn bắt em phải ăn lúng rau còi cọc quanh nhà.

Ṃt hm vào vụ dưa, em đi học v̀ ngang qua rụng dưa g̀n nhà, đói và khát nước quá nn em nhảy xúng vặt tạm ṃt quả định ăn cho mát

Ai ngờ đang hí hoáy thì mẹ em chạy từ đằng xa lại ku như cháy nhà, bà la ln bai bải: "́i con ơi mày khng thương b́ mẹ nữa sao, mún ăn thì v̀ lúng dưa ở vườn mà ăn chứ mẹ có tíc con đu.

Mày ăn quả này vào sau này con có ṃnh ḥ gì mẹ śng làm sao được".

Em chán quá bỏ ngang míng dưa r̀i v̀. Mẹ chắc chẳng thương em, ḿy quả dưa trong vườn nhà cũng tr̀ng cùng ngày với dưa ngoài rụng mà nó bé bằng con chụt nhắt. Đợi đ́n bao giờ em mới được ăn.

Ra đ̀ng giúp mẹ khng được, em mún v̀ nhà đ̉ phụ b́. Nhưng b́ em cũng chẳng khín. ng và ḿy chú hàng xóm gít lợn ŕt nhanh và thạo.

Hàng chục con lợn lúc bắt v̀ nó ku eng éc đíc cả tai nhưng b́ chỉ hòa hòa cái thúc gì đó cho chúng úng là con nào con ́y ngủ lăn quay. Chờ cho lũ lợn ngủ h́t ng mới sai ḿy chú giúp vịc bơm nước vào m̀m lợn cho bọn nó no ̃nh bụng ln.

Đợi ṃt lúc lu cho lợn nǵm nước b́ em mới sai các chú đem đi m̉. Chú Tỉn là chú họ của em hay bảo: "By giờ có cái chiu bơm nước này hay tḥt, ṃt con lợn lãi được bao nhiu từ nước lã.

Cái thúc an th̀n này cũng đúng là lợi hại, m̉ con lợn cả tạ mà chả phải v́t vả, thịt lại được giữ lu, ŕt tươi m̀u".

 
 

 

Mang tíng là nhà bn thịt lợn lại bán cả lòng lợn tít canh đ̀u ngõ nhưng em chẳng bao giờ được ăn míng thịt, míng lòng nào.

H̃ em ho he ra quán bảo b́: "B́ ơi con đói là ng lại quát ̀m ln: "Vào nhà xem còn cơm ngụi khng, ăn tạm đi con ạ, thíu ch́t tí cũng được còn hơn ăn thịt lợn này thừa ch́t.

Ḿy cái nước lã với thúc an th̀n b́ bơm vào lợn đã ăn thua gì, ở ch̃ nui người ta còn cho lợn ăn toàn ch́t ćm, thúc kích thích tăng trọng, lợn nui có 2 tháng mà được non 1 tạ. Lợn này là lợn thúc đ́y con ạ".

 
 

 

Th́ là ngày nào em cũng chẳng được ăn gì, d ton thứ nh em lm. Ăn gì b́ mẹ em cũng ćm chỉ sợ em phải thực phẩm bẩn ng̣ đ̣c, ung thư. Sao em khổ thế?

Hm trước, bác hàng xóm có t̉ chức đám cưới cho con trai ĺy vợ ở làng bn. Tịc cưới ŕt vui nhưng đ́n lúc ăn c̃ thì hai họ đánh nhau ̀m ĩ.

Ḷ làng em là khi làm c̃ cưới, nhà trai nhà gái đ̀u phải góp thực ph̉m đ̉ mm c̃ thm ́m cúng, tình nghĩa chan hòa

Vào tịc, b́ chú r̉ gắp ṃt míng thịt gà vào bát của b́ c du r̀i bảo: "Đy, đy, mời bác xơi míng thịt gà, gà nhà bác thì mời bác xơi trước mới phải phép". B́ c du hình như đã nóng mắt lắm nhưng ṽn ć kìm ch́.

ng lại gắp míng thịt lợn r̀i bảo: "Mời bác xơi míng thịt lợn nhà bác, ti cung kính nhường bác ăn lợn nhà bác trước." Hai bn thng gia cứ đùn đ̉y cho nhau nhưng chẳng ai dám ăn gì.

B́ c du ngà ngà say r̀i đỏ mặt tía tai nói: "Thịt lợn nhà nó mà nó khng dám hố́c, nó định lừa cho cả họ nhà mình ăn đ̉ mình ch́t sớm à?" Th́ là cả hai họ lao vào đánh nhau.

 
 

B́ chú r̉ và b́ c du ṿt ḷn với nhau ŕt hăng, ng thì c̀m míng thịt gà, ng thì c̀m míng thịt lợn cứ đòi nhét vào m̀m nhau xong r̀i hét toáng ln: "Hm nay tao cho mày ch́t, hm nay tao cho mày ch́t."

Đám cưới lẽ ra là ngày vui mà cúi cùng bung bét h́t. Cả hai họ đói ngao ln r̀i vác bụng r̃ng đi v̀. Họ nhà giai thì ch thực ph̉m nhà gái b̉n, nhà gái thì bảo ḿy con lợn tăng trọng vù vù của nhà trai ăn sao được. C du chú r̉ khóc h́t cả nước mắt.

Em với thằng Tủn đi xem đám cưới từ sáng, mà phải đem cơm nắm rang múi trắng đ̉ ăn.

Cả ḿy năm ăn chay trường như ṿy em, với Tủn, với nhìu đứa trẻ nữa trong làng, đ̀u g̀y giơ xương, má hóp, đít tóp, da xanh tái hoặc vàng bủng.Em với thằng Tủn đi xem đám cưới từ sáng mà phải đem cơm nắm rang múi trắng đ̉ ăn.

Chìu nay khi đi học v̀ ngang rụng dưa, em với Tủn đói quá bèn ng̀i xúng bờ đ̉ thở.

C bảo chúng em bị suy dinh dưỡng r̀i, ńu b́ mẹ các em cũng như nhìu người nng dn khác khng thay đ̉i cách tr̀ng chọt, chăn nui thì sớm mụn gì cả lớp, cả trường sẽ có nguy cơ bị ung thư.

Ung thư th̉ ch́t đã đáng lo nhưng ung thư tm h̀n còn đáng sợ hơn ǵp ḅi.

Em và Tủn chưa hỉu rõ ung thư tm h̀n là như th́ nào. Em chỉ th́y đói, đói và thèm bát canh b̀u mẹ ńu, thèm đ́n ứa nước míng đĩa thịt gà thơm phức b́ lục cho ăn.

Tủn thì bảo, nó mơ được chạy chn tr̀n trn bờ rụng thơm mùi cỏ ṃt, thèm míng dưa h́u mát lành, thèm b̀u trời xanh mát khng có mùi thúc trừ su. Hai đứa cứ th́ nằm trn bờ rụng k̉ v̀ ñi thm thùng bình dị của trẻ thơ.

Hình như chúng em đói lả và nǵt đi. Trong mơ em ṽn nghe th́y tíng mẹ khóc ńc ln r̀i ku thảm thít: "́i con i sao mà ra nng ñi này, sao hai đứa nằm thim thíp ở đy".

 
 

 

Em mún nói với mẹ, con chỉ đói lả đi thi, chỉ c̀n mẹ cho con ăn míng dưa h́u là sẽ tỉnh lại ngay. Th́ mà mẹ nh́t quýt khng cho em ăn.

Bùn quá. Người lớn sao lại khó hỉu như ṿy nhỉ. Ai cũng nhăm nhăm kím tḥt nhìu tìn. Nhưng tìn nhìu đ̉ làm gì khi hàng ngày cứ hủy hoại, đ̀u đ̣c lẫn nhau. Em sợ r̀i sẽ gíng b́ mẹ. Em sợ r̀i sẽ ung thư cả tm h̀n.